1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29

 Phẩm Hoá Lạc Thiên Thọ Ký Thứ Mười Bẩy

 Bấy giờ có Hóa Lạc Thiên Vương làm đầu cùng quyến thuộc bảy ức chúng trời Hóa Lạc thấy A Tu La nhẫn đến trời Đâu Suất Đà cúng dường Phật được thọ ký, họ đều mừng vui hớn hở, họ đều vừa lòng được an trụ thiệt tế, ở trong chơn như không có nghi hoặc. Họ đồng đứng dậy trịch y vai hữu, gối hữu chấm đất, đầu mặt lạy chưn Phật, chắp tay cung kính khác miệng đồng lời mà bạch Phật rằng: “Bạch đức Thế Tôn! Như chúng tôi hiểu nghĩa của Phật nói thì tất cả các pháp là chơn thiệt tế, là vô biên tế, là vô ngại tế, là vô trụ tế, là vô tận tế, là bất nhị tế, là phi tế.

 Bạch đức Thế Tôn! Nói rằng thiệt tế là vì chẳng điên đảo vậy, vô biên tế là vì không hạn lượng vậy, vô ngại tế là vì lìa đối trị vậy, vô trụ tế là vì không tự tánh vậy, vô tận tế là vì vô sanh vậy, bất nhị tế là vì một vị vậy, phi tế là vì chẳng phải có vậy.

 Bạch đức Thế Tôn! Thiệt tế ấy khắp tất cả chổ, không có một pháp nào mà chẳng phải là thiệt tế.

 Bạch đức Thế Tôn! Nói là Bồ đề cũng là thiệt tế. Những gì là Bồ đề? Tất cả pháp là Bồ đề vì lìa tự tánh vậy. Nhẫn đến năm nghiệp vô gián cũng là Bồ đề. Tại sao? Vì Bồ đề không tự tánh, năm nghiệp vô gián cũng không tự tánh, nên nghiệp vô gián cũng là Bồ đề.

 Bạch đức Thế Tôn! Nói Bồ đề ấy như tánh vô dư Niết bàn, cũng như tánh nghiệp vô gián. Tại sao? Tất cả pháp tức là tánh vô dư Niết bàn, cũng là tánh nghiệp vô gián, thế nên vô dư Niết bàn giới tức là Bồ đề.

 Bạch đức Thế Tôn! Nếu có chúng sanh an trụ sanh tử có thể cầu Niết bàn ở trong thiệt tế, không có người an trụ sanh tử cầu Niết bàn. Tại sao? Vì thiệt tế không hai vậy.

 Bạch đức Thế Tôn! Chúng tôi ở nơi đây hiểu rõ không hoài nghi. Nếu ai ở nơi pháp nầy không hoài nghi, phải biết người ấy đã ở nơi Phật quá khứ được thọ ký Vô thượng Bồ đề”.

 Đức Thế Tôn nghe Hóa Lạc Thiên Vương và bảy ức chúng trời Hóa Lạc nói thọ ký, vì muốn đại chúng vui mừng nên hiện tướng mỉm cười.

 Huệ Mạng Mã Thắng Tỳ Kheo nói kệ bạch hỏi Phật:

 “Đấng thương thế gian hiện mỉm cười

 Mà chẳng nói nhơn duyên cười ấy

 Thiên Nhơn Đạo Sư chẳng không nhơn

 Hiện tướng mỉm cười phóng tia sáng

 Đã thấy tướng cười của Thế Tôn

 Khiến các đại chúng đều hoài nghi

 Ngưỡng mong nói duyên cớ mỉm cười

 Dứt trừ tất cả những lưới nghi

 Chúng ấy nếu được Như Lai nói

 Nghe rồi đều sanh lòng hi hữu

 Làm sạch chơn lộ cho chúng hội

 Làm nhơn duyên xu hướng Bồ đề

 Nếu có chúng sanh còn hoài nghi

 Vì nghi nên khó được Bồ đề

 Ngưỡng mong đại trí dứt nghi hoặc

 Tinh cần mau chứng đạo vô thượng

 Bạch đức Thế Tôn đại chúng nầy

 Chí cầu Bồ đề lìa những ác

 Được nghe chư Thiên thọ ký rồi

 Quyết định sẽ thành đại Pháp Vương

 Nguyện đức Thế Tôn vì xót thương

 Dứt trừ tất cả lòng nghi hoặc

 Thọ ký Bồ đề cho chư Thiên

 Khiến chư đại chúng đều mừng rỡ”.

 Đức Thế Tôn nói kệ đáp Huệ Mạng Mã Thắng:

 “Vì thương thế gian nên hiện cười

 Mã Thắng nay ông hỏi nơi Phật

 Phật đều thọ ký chư Thiên ấy

 Các ông đều phải lắng lòng nghe

 Bảy ức chúng trời Hóa Lạc nầy

 Hay tự thọ ký được thành Phật

 Trong chúng đã làm sư tử rống

 Hay phá ngoại đạo các tà kiến

 Thí như hư không mưa đá khối

 Chắc nát mặt đất không còn nghi

 Phật tử như vậy lìa nghi hoặc

 Tự biết chắc sẽ thành Phật đạo

 Dường như trời lặng đến đêm tối

 Phải biết trăng mọc chắc chẳng lâu

 Phật tử như vậy đủ công hạnh

 Biết chắc sẽ đủ mười trí lực

 Lại như mặt nhựt lúc đứng bóng

 Nhìn các sắc tượng đều sáng tỏ

 Phật tử như vậy đủ công hạnh

 Tự biết chắc được Nhứt thiết trí

 Dụ như mặt nhựt đến lúc lặn

 Mọi người đều biết mặt nhựt ẩn

 Phật tử như vậy đều tự biết

 Quyết định sẽ được trí tối thắng

 Ví như các dòng đều chảy xuông

 Người trí biết sẽ về biển cả

 Phật tử như vậy đủ huệ sáng

 Biết chắc sẽ được thượng Bồ đề

 Như người ném đá lên hư không

 Quyết chắc rớt xuống không nghi lự

 Phật tử như vậy đều tự biết

 Chẳng lâu sẽ được Thế Gian Giải

 Người trí pháp nhĩ có thấy biết

 Vì hiểu rõ pháp chẳng nghi ngờ

 Biết mình có phần Phật công đức

 Quyết định gần nơi trí tự nhiên

 Giả sử na do tha ma chúng

 Hiện Phật bảo ngươi chẳng thành Phật

 Chẳng ngăn trở được tâm ý họ

 Vì đã tự hiểu pháp chơn như

 Quyết định ở nơi Phật công đức

 Đều tự nói mình được thọ ký

 Nơi sự thọ ký nầy của họ

 Như Lai đều tùy hỉ tất cả

 Chúng trời ấy tu hạnh Bồ Tát

 Tự mình biết rõ chẳng do người

 Chúng ấy tự nói thành Thiện Thệ

 Như Lai ở đây đều tùy hỉ

 Thế nên Mã Thắng nếu có người

 Muốn được Bồ đề Vô thượng ấy

 Ở nơi pháp nầy phải siêng cầu

 Quyết được tối thắng chỗ an ổn

 Tự thành chánh giác ngộ lý sâu

 Tùy nghĩa như thiệt đều biết rõ

 Thân cận cúng dường thiện trí thức

 Họ chứng Bồ đề chẳng là khó

 Nếu ai ngàn kiếp tu khổ hạnh

 Da thịt gân xương không luyến tiếc

 Nếu người hiểu rõ nghĩa lý nầy

 Phước đây lớn rộng hơn phước trên

 Quá khứ bao nhiêu các đức Phật

 Vị lai tất cả đấng thương đời

 Và cùng hiện tại các Thế Tôn

 Đều y pháp nầy thành Phật đạo

 Hóa Lạc chư Thiên cúng Phật rồi

 Thảy đều tự biết đệ nhứt nghĩa

 Đã cùng quá khứ chư Như Lai

 Ngộ nghĩa lý nầy sẽ thành Phật

 Chư Phật chỗ có thắng tam muội

 Và cùng hiện tại định đang trụ

 Trời ấy được vào cảnh giới Phật

 Vì họ đời trược lâu tu tập

 Bảy ức Hóa Lạc chúng trời ấy

 Ở nơi tam muội không còn nghi

 Phật pháp thanh tịnh đã khéo học

 Nay nơi Phật đạo hiện tu hành

 Vì thế nơi lý sanh tin hiểu

 Nên chánh cần cầu rời mé khổ

 Phải thường thân cận bực đa văn

 Quyết được Vô thượng đại Bồ đề

 Nghe Phật tuyên nói diệu pháp rồi

 Chư Thiên Hóa Lạc và chúng hội

 Thảy đều vui mừng trừ lưới nghi

 Chảy rót thẳng đến đại Niết bàn”.