Kinh Phật Thuyết Ha Điêu A Na Hàm

Phật Thuyết Ha Điêu A Na Hàm Kinh

Đông Tấn Trúc Đàm Vô Lan dịch

Bản Việt dịch của Thích Nữ Huệ Thanh

***

Nghe như vầy:

Một thời, Phật ở vườn Kỳ-Đà, thuộc nước Xá Vệ. Ha Điêu A Na Hàm dẫn năm trăm Ưu-bà-tắc đến chỗ Xá Lợi Phất làm lễ rồi lui ra ngồi một bên. Xá Lợi Phất thuyết kinh cho họ nghe. Nghe xong, mọi người rất vui mừng rồi lui ra.

Bấy giờ, mọi người đi đến chỗ Phật, đầu mặt lễ sát chân Phật, chắp tay đi nhiễu Phật ba vòng rồi ngồi một bên.

Phật hỏi Ha Điêu A Na Hàm:

– Nhờ những công đức nào mà ông giáo hóa được năm trăm người đệ tử này theo ông?

Ha Điêu A Na Hàm liền quỳ gối, chắp tay thưa:

– Con thường vâng giữ bốn điều Phật dạy.

Những gì là bốn?

1- Bố thí cho người.

2- Nói lời hoàn hảo.

3- Xem xét bạn bè, cung cấp cho họ đầy đủ những vật cần dùng.

4- Giúp đỡ tài vật cho bạn bè không tính toán.

Phật dạy:

– Lành thay! Lành thay! Chư Phật quá khứ không bỏ qua bốn việc này. Chư Phật vị lai không bỏ qua bốn việc này. Chư Phật hiện tại cũng không bỏ qua bốn việc này.

Nghe Phật thuyết kinh xong, Ha Điêu A Na Hàm và mọi người rất vui mừng, lui ra.

Về nhà, Ha Điêu A Na Hàm gọi những người giúp việc, nô tỳ ra ngồi ở trước rồi thuyết kinh, mở bày cho họ, nói về đường thiện ác, sanh tử.

Lại lên điện trên gọi những người coi kho, cô hầu ra trước thuyết kinh giới cho họ. Tất cả đều rất vui mừng.

Lại lên điện sau thuyết kinh giới cho các phu nhân, phụ nữ.

Sau đó đến điện chánh trai giới, lên tòa ngồi ngay thẳng, chánh niệm, liền được tâm định.

Khi ấy, Tứ thiên vương cõi trời thứ nhất mời chư thiên đến hội họp, cùng nhau khen ngợi công đức của Ha Điêu A Na Hàm. Vị vua lớn nhất trong bốn thiên vương hạ xuống, đến chỗ Ha Điêu A Na Hàm khen ngợi công đức của ông ta.

Lúc đó, Ha Điêu A Na Hàm được tâm định, không đáp lời thiên vương.

Một vị Tỳ-kheo ở bên Phật đến nhà Ha Điêu A Na Hàm. Ông ta liền đứng dậy đón tiếp vị Tỳ-kheo, mời ngồi ở trước.

Tỳ-kheo nói:

– Ở trong chúng, Phật thường khen ngợi công đức của ông.

Ha Điêu A Na Hàm hỏi Tỳ-kheo:

– Khi Phật khen ngợi con, có người cư sĩ ở đó không?

Tỳ-kheo đáp:

– Không có cư sĩ. Nếu có cư sĩ sẽ gây ra sự hiềm nghi nào?

Ha Điêu A Na Hàm thưa:

– Phật nói lời chân thật, sợ cư sĩ không tin sẽ đọa vào địa ngục. Nếu người tin lời Phật liền đến phụng sự con, bố thí cho con. Con không thích làm phiền người khác. Do đó nên con mới hỏi như vậy.

Tỳ-kheo từ giã ra đi.

Ha Điêu A Na Hàm thưa:

– Có lẽ từ sớm đến giờ thầy chưa ăn gì. Xin mời thầy ở lại thọ thực.

Nói xong, ông ta liền đi lấy nước, thức ăn.

Ăn uống xong, Tỳ-kheo trở về bạch Phật:

– Con đến nhà Ha Điêu A Na Hàm nói rằng:

“Ở trong chúng, Phật thường khen ngợi Ha Điêu A Na Hàm”.

Nhân đó, ông ta hỏi con: “Khi Phật khen ngợi con, có cư sĩ ở đó không?” .

Con nói: “Không có cư sĩ. Nếu có cư sĩ sẽ gây ra sự hiềm nghi nào?” .

Ha Điêu A Na Hàm thưa:

“Phật khen ngợi con lời thành thật, không sai. Cư sĩ không tin lời Phật sẽ bị đọa vào địa ngục. Nếu tin thì lại đến phụng sự con. Con không thích làm phiền người khác. Do đó nên mới hỏi như vậy” .

Phật dạy:

– Lành thay! Lành thay! Ta chưa từng nói bảy việc của Ha Điêu A Na Hàm cho các ông nghe. Nay lại thêm một việc là tám việc.

Những gì là tám?

1- Không mong cầu nhưng không muốn cho người ta biết đến.

2- Có lòng tin nhưng không muốn cho người ta biết đến.

3- Biết sợ hãi tội lỗi nhưng không muốn cho người ta biết đến.

4- Biết hổ thẹn nhưng không muốn cho người ta biết đến.

5- Tinh tấn nhưng không muốn cho người ta biết đến.

6- Tự quán sát nhưng không muốn cho người ta biết đến.

7- Đắc thiền nhưng không muốn cho người ta biết đến.

8- Thông tuệ nhưng không muốn cho người ta biết đến.

Sở dĩ không muốn cho người ta biết đến là vì: không muốn làm phiền người khác nên không muốn làm cho người khác biết đến.

Phật thuyết kinh xong, các Tỳ-kheo đều rất vui mừng, đến trước làm lễ Phật.