1
2
3
4
5
6
7
8
9
10

Phẩm 4: GIÁNG THẦN Ở TRONG THAI

Bấy giờ, Tứ Thiên vương, Thiên đế Thích, Diệm Thiên tử, Đâu-suất Thiên tử, Vô Mạn Thiên tử, Thiện Hóa Thiên tử, Ma Tử đạo sư, Phạm Nhẫn Tích thiên, Phạm Mãn thiên, Thiện Phạm thiên, Quang Tịnh thiên, Quang Âm thiên, Đại Thần Diệu thiên, Tịnh cư thiên, Cánh Vãng thiên, A-ca-nị-tra thiên và vô số trăm ngàn chư Thiên khác đều cùng nhóm họp, nói với nhau:

-Này các nhân giả, giả sử Bồ-tát một mình đến chỗ giáng thần nơi mẫu thai, chư Thiên chúng ta không theo hầu hạ, sẽ vĩnh viễn rơi vào hạng không biết ân giáo dưỡng. Vậy ai có thể nhận lãnh trách nhiệm theo để bảo vệ Bồ-tát giáng thần nhập thai, và ở luôn bên trong ngài như bóng theo hình, cho đến khi ngài thành Phật, hàng phục ma quân, chuyển pháp luân, cứu độ bốn loài, cho đến khi đại diệt độ. Vì lòng thương, lòng hoan hỷ, mà điều hòa tâm mình để phụng sự, không hề lìa xa, không trái thệ ước?

Khi ấy đọc kệ:

Nay ai người nhận lãnh

Tâm vui vẻ theo hầu

Ai muốn được danh xưng

Phát tâm theo hầu Ngài

Ai muốn Đao-lợi thiên

Xả vui cõi trời này

Ở với chúng ngọc nữ

Theo hầu bậc ly cấu

Ai ưa cây vi diệu

Ham muốn cung điện trời

Biến hóa thành sắc vàng

Nên hầu bậc ly cấu

Tâm nghĩ biết bao điều

Không ưa việc tranh tụng

Thiểu dục như hoa đẹp

Nam nữ đều yêu mến

Trời Đâu-suất vắng lặng

Chư Thiên cầu oai lớn

Sinh ra được cung kính

Ưa danh tiếng vang dội

Muốn ứng hóa vô cùng

Nơi cung trời Tự tại

Phải phụng hành tâm tốt

Nên ưa công huân này

Ma vương ôm tâm độc

Vươn tới điều cao quý

Và ưa kính pháp này

Tự tại vượt các dục

Và vượt qua Dục giới

Đến được chỗ Phạm thiên

Tu hành bốn Đẳng tâm

Ở cõi Tiên trung, thượng

Hướng thú vui chư Thiên

Như Chuyển luân thánh vương

Nhà cửa thường an ổn

Theo hầu Bậc Ly dục

Muốn được quốc vương an

Của nhiều giàu có lớn

Quyến thuộc không cừu oán

Tiễn đưa đều cung kính

Tài sắc, giàu, địa vị

Tiếng tăm vang dội khắp

Được khen là người hiền

Đến hầu bậc Phạm âm

Muốn được trời, người vui

Và ba cõi an lạc

Nơi an và pháp an

Nên hầu Đại tiên an

Nếu trừ dâm, nộ, si

Muốn bỏ các tăm tối

Tâm vắng lặng đạm bạc

Hầu hạ Điều định ý

Học, vô học, Duyên giác

Sẽ đạt Nhất thiết trí

Thập lực, Sư tử hống

Nên hầu Bậc Trí hải

Ý tốt đóng đường ác

Đạt an trú cam lộ

Thành tựu bát Chánh đạo

Hầu Đấng vượt ngũ thú

Ai muốn được thấy Phật

Được nghe pháp đại Từ

Mến mộ các phước lộc

Hầu bậc Thánh tự tại

Hết khổ sinh, lão, tử

Muốn mở buộc vi tế

Thanh tịnh như hư không

Hầu chân nhân sáng suốt

Muốn được mọi người kính

Tướng hảo, đức thù diệu

Muốn cứu giúp mình, người

Nên hầu Đấng khả kính

Giới định và trí tuệ

Bậc này thật vô lượng

Sinh rốt ráo an lành

Nên hầu Đại Thánh kia .

Muốn liễu đạt sâu xa

Nghĩa huyền diệu khó đạt

Muốn đạt tuệ, tự giải

Nên hầu Đại Y vương.

Bấy giờ, chư Thiên nghe bài kệ khen ngợi này, rồi trong đó bốn vị Thiên vương cùng bốn vạn người, trăm ngàn Đao-lợi thiên, Diệm thiên, Đâu-suất thiên, Vô kiêu lạc thiên, Hóa tự tại thiên, mỗi vị cùng với trăm ngàn chư Thiên tử, sáu vạn ma thiên đời trước chứa đức tu hành thanh tịnh, sáu vạn tám ngàn Phạm-ca-di thiên cho đến A-ca-nị- tra thiên cùng vô số trăm ngàn quyến thuộc, lại có vô số trăm ngàn chư Thiên ở bốn phương đến nhóm họp, các Thiên tử này ai nấy đều tán thán ca tụng bằng bài kệ:

Nghe ta nói vô lượng

Ý rõ đến Tam thừa

Bỏ dục lạc an trú

Thích chỗ tối tịnh này

Đại thánh đến giáng thần

Chúng phụng thờ kính trọng

Giữ gìn đức Thần tiên

Nhiệm mầu không ý hại

Cầm trống nhạc hòa âm

Khen công huân đức hải

Quy mạng Đấng Tôn Quý

Nghe Bồ-tát thượng tuệ

Rải hoa cúng dường Thánh

Dâng Phật hoa hương tất

Vui lòng Đấng Thê Tôn

Lìa dục an không hoạn

Hoa diệu ý thanh tịnh

Nguyện lành tỏa quang minh

Ca-di rải các hoa

Cúng khắp phước thanh tịnh

Trong thai không dính nhơ

Thấu rõ lão, bệnh, tử

Vui hầu Bậc Cứu cánh

Dốc lòng thờ cung kính

Trời, người được lợi lành

Thấy bước đi bảy bước

Thích, Phạm đều cúi đầu

Nước thơm rửa sạch ý

Ý chiều theo thế tục

Thiên cung chốn trần thế

Bỏ ngôi báu họ Thích

Đều ưa thích hầu ngài

Lấy cỏ ngồi đạo tràng

Đắc Phật hàng các ma

Phạm khuyên chuyển pháp luân

Đều càng vâng an trụ

Ba cõi làm Phật sự

Vô số ức cam lộ

Giáo hóa được tươi mát

Vứt bỏ ý cầu danh.

Khi ấy chư Thiên muốn đi đến phòng ốc thù thắng, nhìn thấy nhan sắc thù diệu của Bồ-tát, trong tâm nghĩ: “Nay, Chân nhân này nhan mạo thanh tịnh đặc biệt, vậy mẹ của ông ta là hạng thế nào? Tài sản của ông ta chắc là dư dã”. Mỗi người cầm hương hoa với tất cả lòng yêu kính, chí thành cầu phước báo, nguyện thành tựu thần túc. Vừa dấy niệm này, bỗng nhiên cung điện của chư Thiên biến mất. Vườn ngự uyển tại thành Ca-duy-la-vệ vắng lặng, nghiêm cẩn. Chỗ ở của đức vua Bạch Tịnh rất đẹp, nhưng khó bì kịp đại điện nơi hậu cung, có vườn nuôi thú, nơi ấy cung điện nguy nga rực rỡ, hương thơm xông khắp, tinh khiết, sạch sẽ, sáng sủa, thành tựu phước lộc, oai thần. Chư Thiên đeo anh lạc cùng đến một lúc, bỗng từ dưới đất hiện lên, yết kiến Hoàng hậu và đỡ thân Hoàng hậu lên một ngón tay, hiện ở không trung, rồi cùng nhau nói kệ:

Thiên ngọc nữ dạo chơi

Thấy sắc đẹp Bồ-tát

Trong tâm bèn suy nghĩ

Mẹ Bồ-tát loại nào

Tay đều cầm các hoa

Nghe đến sinh lòng mến

Đã thọ trì hương hoa

Chắp hai tay làm lễ

Đủ mùi hương vi diệu

Gieo mình tỏ cung kính

Ta gặp bậc danh tiếng

Nhan sắc thật hiền từ

Tuy muốn nhìn ngọc nữ

Sắc thù diệu đẹp đẽ

Khi thấy dung nhan bà

Thiên nhãn tự nhìn mình

Nhan sắc bà đẹp hơn

Chí đức sinh người quý

Tay chân như cam lộ

Đeo châu tốt sáng ngời

Vượt hơn cả chúng Thiên

Là Bậc Thiên Trung Thiên

Xem hình không nhàm chán

Tâm càng thêm vui thích

Oai đức chiếu hư không

Ánh sáng thấu chư Thiên

Lìa các tạp hương nhơ

Thân chói sáng như vậy

Màu sắc như vàng ròng

Oai thần thấu chư Thiên

Như ong chúa thành mật

Vẽ đường sạch ươm hương

Mắt sáng như vàng ròng

Sáng sạch thấu hư không

Thanh tịnh đến tột cùng

Vượt lên trên hữu, vô

Đùi, gót thon như voi

Đầu gối nhỏ, bằng thẳng

Tay chân đầy đặn, sạch.

Quán sát nhiều như vậy

Hết nghi ngọc nữ khen

Rải hoa, nhiễu bên phải

Khen xứng danh Phật mẫu

Trở về lại Thiên cung.

Bấy giờ Tứ Thiên vương, Thiên đế, Diệm thiên và Vô Mạn thiên, Thiên Long Yểm quỷ và Hại Nhân quỷ, A-tu-luân, Kiền-đà-la, Chân- đà-la, Ma-hưu-lặc, đều cùng nhau đến quy y với Bậc Cao Tột trong loài người, rồi ở trước dẫn đường và hộ vệ Chí Tôn không để một vật xấu, một ý hại nào hướng đến Ngài, hoặc người thế tục gây khó khăn. Con đường dẫn đến cung điện chỗ Vương hậu ở, đều sạch sẽ an lành; quyến thuộc vây quanh dạo chơi trong hư không. Tất cả yên lành không trái quấy, mọi người cùng túc trực hộ vệ. Các Thiên tử biết, thảy đều muốn đến hầu, vui mừng cung kính Vương hậu, cầm hương hoa chắp tay làm lễ; vì thấy Bậc Tôn Quý thanh tịnh sắp giáng thần, Bậc Sư tử từ bi muốn đản sinh, vì đạo pháp cho nên tất cả đều khuyến trợ hộ trì.

Khi Bồ-tát muốn dời thần, ở rất xa về phương Đông, vô số Bồ-tát tại Đâu-suất thiên đều cùng nhau đi đến nơi quốc độ kia để cúng dường Bồ-tát. Các phương Nam, Tây, Bắc, bốn góc, trên dưới, vô lượng thế giới của chư Phật trong mười phương, vô số Bồ-tát nhất sinh bổ xứ trụ ở cung Đâu-suất đều đi đến nơi đây để cúng dường Bồ-tát. Bốn Thiên vương kia có tám vạn bốn ngàn các chúng ngọc nữ. Đao-lợi thiên, Diệm thiên, Đâu-suất thiên, Vô kiêu lạc thiên, Hóa tự tại thiên, mỗi vị đem theo tám vạn bốn ngàn ngọc nữ, trổi nhạc đàn xướng đi đến nơi đây cúng dường Bồ-tát.

Lúc này, Bồ-tát liền nhập tam-muội Định ý thủ tàng phổ đức đẳng tập; hiện tất cả lầu gác lớn, và các Bồ-tát trăm ngàn ức số, chư Thiên quây quanh, làm chấn động trời Đâu-suất. Làm chấn động xong, từ nơi thân phóng ra ánh sáng chiếu khắp cả ba ngàn đại thiên Phật quốc này, chiếu thấu suốt đến những chỗ tối tăm khiến cho tất cả đều thấy được ánh sáng lớn này. Ánh sáng của mặt trời, mặt trăng không thể sánh kịp. Ánh sáng đó chiếu soi đến chốn địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh và trong chỗ tám nạn của loài người, tất cả nhờ hào quang kia mà được an ổn. Chỗ nào được nương nhờ ánh sáng đều khiến chúng sinh nơi đó tiêu sạch tất cả dâm, nộ, si, không còn tự đại, không có phiền bực, cũng không còn tham lam ganh ghét, có lòng thương yêu, xem nhau như cha, như mẹ, như con, như anh, như em.

Nhạc âm Thiên nhân không trổi tự kêu, trăm ngàn ức âm thanh hòa nhau khiến cho vô số chư Thiên nhớ lành, nghĩ lành, nên Đại Thiên cung kia không thể hủy hoại. Trăm ngàn ngọc nữ đều khảy đàn cầm, đàn tranh, theo sau hầu hạ. Dùng âm nhạc hay khen ngợi Đức Bồ-tát chứa nhóm công đức từ đời trước, bằng bài kệ:

Đời trước chứa công đức

Luôn luôn mong gốc lành

Bố thí được chân chánh

Nên nay được kính thờ

Ngài từ vô số kiếp

Bố thí thương chúng sinh

Do quả bố thí này

Trời rải các hương hoa

Cắt thịt thân cầu nguyện

Vì thương xót chim muông

Do quả bố thí này

Ngạ quỷ được ăn uống

Ngài từ vô số kiếp

Giữ giới không khuyết phạm

Do quả báo giữ giới

Tiêu hết nạn ác đạo

Từ vô sô ức kiếp

Chí thành hành nhẫn nhục

Hạnh nhẫn đạt quả này

Lòng từ thương Thiên nhân

Từ vô số ức kiếp

Thẳng tiến không khiếp sợ

Do quả tinh tấn này

Thân tốt như Tu-di

Từ vô số ức kiếp

Thiền, tư tiêu các trần

Nên đạt quả nhất tâm

Không ưa các trần dục

Từ vô số ức kiếp

Hành trí đoạn tham dục

Nên đạt quả trí tuệ

Sáng chói rất thanh tịnh

Mặc giáp thiện dẹp ác

Khắp thương nhớ chúng sinh

Nhân đức qua bờ kia

Lễ Thanh tịnh an trú

Ánh sáng chiếu khắp nơi

Trừ sạch các trần tốt

Làm mắt dẫn tam thiên

Lễ tối thắng thành đạo

Biểu hiện thần thông bay

Chứng tỏ giác rốt ráo

Hóa độ các chúng sinh

Cúi lạy thuyền trưởng giỏi

Đều học lời trong sạch

Chỉ bày dứt sinh tử

Chưa từng bỏ pháp tục

Đối tục không dính mắc

Ý biết cầu nghe rộng

Đủ vô lượng lợi lớn

Huống lại nghe nhận pháp

Được tin ưa yêu thích

Trời Đâu-suất bỗng tối

Diêm-phù mặt trời mọc

Ức cai không nghĩ bàn

Vui đạo tiêu trần cấu

An ổn mau hưng thạnh

Vô số chư Thiên đến

Ngọc nữ trổi âm nhạc

Cung vua, nghe êm dịu

Đức đầy, khắp tốt tươi

Thấy mẹ sắc rất đẹp

Con rực rỡ thế này

Ba cõi rất an lành

Lại không quên bản thệ

Không tham, giận, tranh cãi

Cung kính rải lòng từ

Oai thần trong loài người

Vương quốc càng tăng trưởng

Thành dòng Chuyển luân vương

Ca-duy sẽ giàu đẹp

Kho báu rất sung mãn

Quỷ Duyệt-xoa, quỷ yểm

Chư Thiên, Long, Quỷ thần.

Đứng hộ Nhân trung Tôn

Không lâu được giải thoát

Hộ Phật chứa công đức

Kính mến và phụng sự

Để khuyến khích tu đạo

Mong chóng thành Đạo Sư.

Phật bảo các thầy Tỳ-kheo:

-Bấy giờ Bồ-tát trải qua mùa đông rất lạnh lẽo mới sang đầu mùa xuân tu sửa nhà tinh tú. Cuối xuân sang đầu hạ cây cối trơ cành mới bắt đầu nảy lộc đơm bông, thời khí mát mẻ ấm áp. Khi ấy Đức Tam Giới Tôn quan sát mười phương, nay vừa đúng lúc nên Phất tinh ứng xuống. Bồ-tát liền từ trên cõi trời Đâu-suất oai linh giáng xuống, hóa làm một con voi trắng có sáu ngà, các căn tịch tịnh, đầu cổ phát sáng rực rỡ, mắt chói sáng như ánh sáng mặt trời, giáng thần vào thai hông bên phải, sở dĩ Bồ-tát nhập thai vào bên phải là vì việc làm không trái.

Vương hậu Khiết Diệu khi ấy ngủ say bỗng nhiên thức giấc, thấy voi chúa trắng màu sắc chói sáng như trước đã nói, đến nhập vào thai. Thân bà nhẹ nhàng an vui, dễ chịu từ xưa đến nay chưa từng cảm thấy, thân tâm an ổn giống như đạt đến cảnh định vậy. Khi ấy Diệu hậu vô cùng xúc động, phủi giũ y phục và xông ướp hương thơm, thân tâm vui vẻ, từ tòa đứng dậy cùng với thể nữ vây quanh trước sau, từ nơi hậu cung ra đi đến cây Vô ưu, và ngồi yên dưới gốc cây, rồi sai thị nữ đem ý chỉ này tâu vua Bạch Tịnh:

-Muôn tâu Đại vương, xin Ngài hạ cố đến đây để chứng kiến điềm vui.

Vua nghe rất vui mừng, liền sai sửa soạn xa giá, có quần thần theo hầu, đi đến cây Vô ưu, nhưng không vào cửa được. Vua liền nghĩ là do cỡi xe voi cao.

 Suy nghĩ giây lát liền thuyết kệ:

Nhớ từng cỡi xe voi

Thân không nặng như mây

Ánh sáng vào cung ta

Hỏi ai hiện tượng này?

Khi ấy, có vị trời ở trên không trung hiện nửa thân hình vì vua Bạch Tịnh nói kệ:

Đức hạnh tam giới tôn

Xót thương thành phước lộc

Bồ-tát rời Đâu-suất

Xuống vào thai Diệu Hậu

Nên chắp tay cúi lạy

Thần đến vào cung kia

Diệu Hậu ý quan sát

Có nhiều điều vi diệu

Nay do sự kiện ấy

Nên có biến ứng này

Thị hiện nơi cung điện

Chưa từng có hư vọng

Tịnh như tuyết sơn vương

Ánh sáng vượt nhật nguyệt

Thân hình rất phân minh

Đại tượng mạnh vô cùng

Chắc chắn như kim cang

Nghĩ, nhớ, hành đặc thù

Mà giáng thần nhập thai

Cho nên nhận lời ta

Xem ba cõi mờ tối

Ức lần trời khen ngợi

Không nhàm, không sân giận

Tâm lặng đều an định.

Khi ấy phu nhân ra, nói kệ gợi ý vua:

Thiên vương mời Phạm chí

Hiểu rõ năng giải mộng

Vì thiếp giải nghĩa này

Là lành, dữ trong nước?

Đại vương nhận lời thiếp

Phạm chí học thuật kinh

Nên mời đến trước thiếp

Nghe nói ý điềm mộng

Sáng, vượt sáng nhật nguyệt

Thân lớn, đẹp, sáu ngà

Xông thẳng vào thai thiếp

Xin nghe ý này vậy.

Bấy giờ vua mời Phạm chí hỏi ý này. Phạm chí nói kệ:

Hãy nghe lời nói này

Điềm vui vẻ, không xấu

Sinh con có tướng tốt

Tại gia làm Thánh vương

Nếu thương đời, xuất gia

Thành Phật cứu ba cõi

Cam lộ khắp giúp đời

Vì tháo gỡ lưới nghi

Nghe điều lành từ Phạm

Trong tâm không còn sợ

Do thức ăn uống tốt

Thân kia hằng an ổn.

Bấy giờ Bạch Tịnh vương tự nghĩ: “Nên đưa Diệu Hậu về ở nơi phòng ốc nào để hoàn toàn được yên ổn”.

Khi ấy Tứ Thiên vương đến Bạch Tịnh thưa:

-Đại vương yên tâm. Nay chính chúng tôi sẽ tạo lập một cung điện lộng lẫy cho Bồ-tát.

Khi ấy Thiên đế Thích, Diệm thiên, Đâu-suất thiên, Vô kiêu lạc thiên, Hóa tự tại thiên, đi đến chỗ vua đều dâng Thiên cung để cho vương hậu ở. Đâu-suất Thiên vương bảo:

-Tôi trở về đem cung điện của tôi dâng lên Bồ-tát để Ngài ở.

Hóa tự tại thiên bảo:

-Tôi có cung điện Dục giới tối thượng, sáng tỏa chư Thiên, xua tan bóng tối, nên mời vương hậu đến ở đó, dùng hương hoa, âm nhạc và các thứ ăn uống quý lạ cúng dường Diệu hậu.

Như vậy, này các Tỳ-kheo, tất cả Thiên vương ở Dục giới đều đi đến Ca-duy-la-vệ dâng lên cung điện, một lòng hướng về cúng dường Bồ-tát.

Bạch Tịnh vương, cũng ở nơi đó, dựng lập cung điện, trang trí đẹp đẽ như ở cõi trời. Khi ấy, Bồ-tát nương Đại định làm cho Vương hậu hiện thân khắp các cung điện và ở trong đó dưỡng thai Bồ-tát.

Khi ấy, các Thiên vương ở trên cung điện của mình nhưng không thấy nhau, cùng tự nghĩ: “Nay mẹ Bồ-tát ở trong cung điện của ta chứ không ở nơi khác”

Đức Phật liền thuyết kệ:

Trụ Đại định tam-muội

Biến hóa không nghĩ bàn

Vui lòng hết chư Thiên

Trước ứng hiện điềm lành.

Phật bảo các Tỳ-kheo:

-Bấy giờ Bồ-tát ngồi trong hông bên phải của Diệu hậu ở trong lầu có trang trí nhiều vật quý báu đẹp đẽ, được xông bằng các loại hương chiên-đàn đặc biệt hiếm có, cứng như kim cương, mềm như Thiên y mùi hương lan tỏa ngạt ngào, xông khắp thế giới ba ngàn và cả mười phương thế giới. Cung điện chập chùng của nguyên Bồ-tát là cung điện đẹp đẽ của chư Thiên Dục giới, Bồ-tát hiện ở trong cung điện ấy, để giáng thần nhập thai.

Ngay đêm ấy ở Thủy giới phương dưới, cách sáu trăm sáu mươi vạn do-tuần mọc lên một hoa sen lớn, thẳng, cao thấu Phạm thiên, hoàn toàn không có ai thấy được, chỉ có vị Phạm thiên tên là Âm Văn có thể thấy được cả trăm vạn cõi Phật, với oai thần rực rỡ khắp thế giới tam thiên đại thiên hiện ngay trước mắt. Lại vị Phạm thiên có cầm đồ dùng bằng kim cang đựng trăm thứ món ăn thức uống dâng hầu Bồ- tát. Bồ-tát thọ dụng những thứ ăn đó, xem thấy trong mười phương không ai có thể nhận lãnh một giọt trong những món cúng dường đó mà có thể ăn uống tiêu được. Chỉ riêng có bậc Nhất sinh bổ xứ mới có thể tiêu hóa được thôi. Lại do công lao phước đức chứa nhóm đạo đức trí tuệ ở đời trước đưa đến, nên các tôn Thiên đế Thích, Phạm vương đều đến cúi đầu kính lạy nghe kinh.

Lúc ấy Bồ-tát giơ một ngón tay lên, tự nhiên hóa hiện ra sàng tòa, giường, ghế đủ loại khác nhau. Phạm thiên, Đế Thích, Tứ Thiên vương đều theo vị trí của mình mà ngồi lên trên đó. Thấy họ đã ngồi yên, Bồ-tát vì họ mà giảng thuyết chánh pháp, khai hóa tâm họ, khiến cho ai nấy đều được vui vẻ sung sướng. Bồ-tát thấy họ muốn trở về, Ngài hạ tay mặt xuống, làm cho tất cả đều biến mất. Thích, Phạm, Tứ vương liền biết theo hiệu lệnh của Bồ-tát, cùng nhau nhiễu bên phải Bồ-tát rồi trở về cung. Do vì lẽ ấy, chỗ Bồ-tát ở, nơi hông bên phải của Diệu hậu, có vô số trăm ngàn Bồ-tát ở Đông, Tây, Nam, Bắc, bốn góc trên dưới trong mười phương đều đến gặp Ngài, cúi đầu làm lễ, muốn được nghe kinh. Bồ-tát thấy họ đến, toàn thân sáng chói, hóa ra chỗ ngồi thanh tịnh, tất cả liền đến ngồi nơi đó và đều cùng nhau thưa hỏi về Đại thừa vô thượng. Bồ-tát vì họ rộng phân biệt rõ. Họ đều không trông thấy nhau. Vì vậy Bồ-tát chiếu ánh sáng tịnh quang soi khắp chư Thiên. Mẹ Bồ-tát không biết việc này, cũng không thấy có gì trở ngại, chỉ thấy thân mình nhẹ nhàng, êm ái, an ổn, không có những sự chống trái, không có dâm, nộ, si, không tưởng ba độc, cũng không nóng lạnh, đói khát. Thánh thể cùng các ngón tay không bị nhơ, không có những điều không vừa ý, như sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, không thấy ác mộng, cũng không bị bất tịnh, Thiên, Long, Quỷ thần, Càn-thát-bà, A-tu-luân, Ca-lưu-la, Chân- đà-la, Ma-hưu-lặc, tất cả nam nữ lớn nhỏ ở nước Ca-duy-la-vệ và các nước lớn ở xa đều mừng vui phấn khởi, không có ý gì khác. Ai có các thứ bệnh tật về phong hàn, nhiệt khí, các bệnh tật về tai, mắt, mũi, họng, thân và tâm; bệnh về môi răng, yết hầu, mệt nhọc, bệnh cuồng bệnh điên, ghẻ chốc, lở loét, đến mẹ Bồ-tát, bà đưa tay xoa đầu, tất cả bệnh họ đều hết và trở về nhà.

Bấy giờ Vương hậu lấy cỏ làm thẻ, đẹp đẽ, tự nhiên, đặt trên mặt đất, rồi đem cho các bệnh nhân, các bệnh nhân được thuốc đều được an ổn, không còn các bệnh tật. Khi ấy mẹ Bồ-tát khiến các bệnh nhân đứng ở phía hông bên phải của bà đều được an ổn không còn các bệnh tật, đều tự trở về chốn cũ.

Những ai có thể đến và chiêm ngưỡng hông bên phải của Vương Hậu đều thấy Bồ-tát giáng thần thai mẹ, xinh đẹp, thanh tịnh, tinh khiết như gương sáng soi rõ mặt mũi, tất cả vui mừng phấn khởi, đều mong Ngài cứu độ. Bồ-tát ở trong thai mẹ nhạc trời tự nhiên hòa nhau trổi lên, trời mưa hương hoa thường theo thời tiết xuân, hạ, thu, đông tự nhiên rơi xuống. Tràng phan, cờ lọng bằng lụa ngũ sắc lần lượt tới lui. Đất nước an ổn, giàu có, thạnh vượng, không có các sự nhơ nhớp như các hố rãnh, bụi gai. Có các cờ, lọng che khắp thành Ca-duy-la-vệ. Bà con thân thuộc dòng họ Thích cùng với dân chúng ăn uống vui chơi, đánh trống, múa ca, đùa giỡn, Ưa thích bố thí, chứa nhóm công đức, đều cùng nhau vui chơi suốt bốn tháng.

Bạch Tịnh vương tịnh tu phạm hạnh, gác việc nước lại, không thêm hình phạt, lấy việc thực hành pháp làm gốc, không ham vinh hoa ở đời.

Bấy giờ Bồ-tát ở trong thai mười tháng, khai hóa dạy bảo ba mươi sáu lớp chư Thiên, dân chúng, khiến tất cả đều trụ vào địa vị Thanh văn cùng Đại thừa. Khi ấy Ngài đọc kệ:

Bồ-tát ở thai mẹ

Tường vách, phòng nhà đất

Tự nhiên rực sắc vàng

Trời mừng thành Pháp vương

Trang nghiêm cung điện lớn

Thấy Ngài ngồi kiết già

Hương thơm nơi Đạo sư

Tỏa khắp ba ngàn cõi

Đại thiên ở phương dưới

Mọc sen lớn thơm sạch

Thấu đến cõi Phạm thiên

Dâng Bồ-tát chất bổ

Bồ-tát tiêu hóa được

Người khác không thể tiêu

Chất bổ vô số kiếp

Uống ăn thân tâm tịnh

Thích, Phạm, Tứ Thiên vương

Cúi đầu cúng dường Phật

Vâng lời nghe chánh pháp

Hữu nhiễu rồi trở về

Mến pháp đến Bồ-tát

Đẹp, sáng, sạch, không ngại

Vui, chuyên nghe chánh pháp

Nghe thuyết đều vui mừng

Bốn phương nam nữ đến

Bị quỷ quấy tâm loạn

Thấy Hậu tâm cởi mở

An vui trở về nhà

Bị nhiều độc, phong hàn

Bệnh tai, mắt, mũi, họng

Và vô số bệnh tật

Hậu xoa đều được an

Hoặc lấy một cọng cỏ

Trao cho, bệnh liền khỏi

Hết bệnh, an, về nhà

Ở thai làm y vương

Mười phương các Bồ-tát

Chính mắt thấy Vương hậu

Như nhật nguyệt trên không

Thấy Bồ-tát quyến thuộc

Không bệnh dâm, nộ, si

Không tưởng, tham, tật, nhuế

Tâm Ngài luôn vui vẻ

Không đói khát nóng lạnh

Nhạc trời không đánh, kêu

Trời mưa hương hoa đẹp

Thiên, nhân, phi nhân thấy

Chưa từng mang lòng hại

Thiên nhân vui ăn uống

Vô số nhạc hòa theo

Khi mưa giàu, nghèo, vui

Cỏ thuốc, hoa trái tốt

Vương cung mưa bảy ngày

Bố thí cơm người nghèo

Chịu nghèo vui cúi đầu

Lễ vật nhiều như núi

Bạch Tịnh vương thường vui

Hành pháp không trị nước

Vào thất hỏi hoàng hậu

Thai Thánh, thân an không?

***

Phẩm 5: KHI SẮP SINH ỨNG HIỆN BA MƯƠI HAI ĐIỀM LÀNH

Đức Phật kể cho các Tỳ-kheo.

Khi Bồ-tát đã đủ tháng thứ mười, đến kỳ nở nhụy khai hoa có ba mươi hai điềm lành xuất hiện:

1. Cây cối trong hậu viên tự nhiên ra trái.

2. Nơi đất bằng mọc hoa sen lớn như bánh xe.

3. Nơi đất bằng cây khô đều sinh hoa lá.

4. Thiên thần khiêng xe trang trí thất bảo đến.

5. Hai vạn kho báu trong đất tự nhiên bày ra.

6. Mùi hương thơm bay khắp gần xa.

7. Từ trong núi, tuyết năm trăm sư tử đi ra đứng dàn ở cổng thành nhưng không hại ai.

8. Năm trăm con voi trắng đứng dàn trước điện.

9. Khắp bốn phía trời mưa rơi hương thơm.

10. Suối nước trong cung vua tự nhiên biến thành trăm vị món ăn thức uống cung cấp cho người đói khát.

11. Chư ngọc nữ rồng hiện nửa thân hình đứng trong hư không.

12. Vạn ngọc nữ trời cầm cây phất lông công hiện trên vách tường cung điện.

13. Các ngọc nữ trời cầm vạn chiếc bình vàng đựng đầy cam lộ đứng trong hư không.

14. Vạn ngọc nữ trời cầm vạn chiếc bình đựng đầy nước thơm đi đứng trong hư không.

15. Vạn ngọc nữ trời tay cầm cờ, lọng đứng hầu.

16. Các ngọc nữ trời đứng đầy khắp nơi trong hư không, đánh trăm ngàn thứ âm nhạc, tự nhiên hòa nhau.

17. Bốn con sông lớn nước trong xanh đứng yên.

18. Mặt trời, mặt trăng dừng lại trên nóc cung điện không di chuyển.

19. Sao phí hạ xuống, các sao vây xung quanh hầu hạ.

20. Trướng báu đan xen che khắp vương cung.

21. Thần châu minh nguyệt treo nơi cung điện sáng rực rỡ.

22. Ngọn đuốc trong cung không còn sáng.

23. Rương đựng quần áo cùng đồ trang sức đặt sẵn trên giá.

24. Trân châu anh lạc, tất cả kho báu tự nhiên hiện ra.

25. Trùng độc lẫn trốn, chim lành bay lượn hót ca.

26. Địa ngục đều ngưng, không thi hành những hình phạt đau đớn.

27. Đất chuyển động mạnh, tất cả gò đống thảy đều bằng phẳng.

28. Ngõ tắt, ngã tư đều được sửa sang bằng phẳng và rải các thứ hoa.

29. Các hầm hố đều được lấp bằng.

30. Những kẻ chài lưới, săn bắn, oán thù, ác độc đều khởi lòng từ.

31. Phụ nữ trong vùng đang mang thai thảy đều sinh con trai. Trăm thứ bệnh tật: Câm, ngọng, đui, điếc, khuyết tật, lưng gù… đều được lành hết.

32. Tất cả thọ thần hiện nửa thân mình, cúi đầu lạy hầu.

Đó là ba mươi hai điềm lành.

Ngay khi ấy, hai bên tả hữu không một ai là không khen ngợi về việc chưa từng có.

Bấy giờ vương hậu sắp đến ngày sinh Bồ-tát, nương oai thần đạo, ngay nơi đầu đêm mặc y phục, trang sức, đem các thị nữ đi đến chỗ vua, thưa:

-Xin Đại vương hãy xét cho lời thưa của thiếp: Từ khi vào hoa viên đến nay, thời gian đã khá lâu. Hôm nay giả sử đại vương không thấy có gì khó khăn trở ngại cũng không giận, không ghét, thì thiếp mới dám xin đi đến đó. Ở đó vắng lặng, tư duy kinh pháp.

Bạch Tịnh vương đáp:

-Nay hậu mang thai Thánh, cũng nên đi dạo, cây cảnh, hoa trái, tất cả đều rất sum suê tươi tốt. Hậu nên tùy nghi. Đã có sẵn cung điện phòng nhà tốt đẹp và vô số các giống cây, các loài hoa trái thơm tho đẹp đẽ, ngon ngọt. Sau khi dạo xem sẽ không hối tiếc.

Vương hậu nghe vậy rất vui mừng. Vua ra lệnh trang hoàng xa giá; các thị tùng, thể nữ vây quanh bảo xa của Thánh mẫu, ra đi dạo xem vườn cây Lân bính (Lâm-tỳ-ni), tất cả xe ngựa và người đều cùng trang sức một màu sắc như nhau, rực rỡ, rất đẹp mắt người xem. Hai trăm bạch tượng trước sau theo dẫn đường được trang sức bằng những xâu chuỗi minh châu, anh lạc buông rủ chung quanh. Bạch tượng có sáu ngà, đều là chúa trong loài voi được trang sức bằng vàng ròng phủ lên lưng, gió thổi nhẹ, các chuỗi ngọc châu anh lạc chạm nhau phát ra những âm thanh êm tai. Treo các loại cờ phướng có khí thế mạnh mẽ. Thời buổi ấy đất nước hòa bình an lạc, không có tâm niệm chiến tranh, quyến thuộc vây quanh hộ vệ vương hậu đến vườn cây Lân bính (Lâm-tỳ-ni). Thích, Phạm, Tứ vương… đều cùng theo hộ vệ. Chư Thiên tung rải hoa, cấp tốc xem xét cung điện, phòng ốc, khi trở về không bằng lòng, quyến thuộc nghe vậy lập tức nhận lệnh đi xem xét và quét dọn sạch sẽ. Vương hậu sắp đến, quốc vương sắp đến. Họ trở về cho biết đã sửa sang trang nghiêm sạch sẽ. Hoàng hậu nghe vậy rất vui mừng, theo vào phòng ốc cung điện, bảo:

-Đây chính là nơi ta ưa thích. Tất cả đều bằng phẳng không còn lối lõm gồ ghề, có thể ngồi thiền tư duy.

Khi ấy oai quang rực rỡ, hương thơm xông ngát, trong lành, ngào ngạt, âm thanh êm dịu. Nơi thân bà trang sức đẹp đẽ, vô số các loại anh lạc quý lạ, mọi người thấy đều vui vẻ. Các nhạc khí như kèn, ống tiêu, trống… vô sồ các loại cùng trổi lên. Chư Thiên ngọc nữ nghe âm thanh nhu hòa hưởng ứng theo. Lại thấy chỗ vương hậu có một cỗ xe đẹp, nam nữ, lớn nhỏ hình dáng giống nhau, các người đánh xe cũng như vậy, họ muốn khiến cho vương hậu không nghe những âm thanh ồn ào của vô số binh chủng như tượng binh, mã binh, xa binh, bộ binh, mỗi loại binh chủng đều trang sức đẹp đẽ, đứng ngoài cổng. Khi vương hậu vừa ra tới cổng, nghe âm thanh lớn và trăm ngàn tiếng đáp lại, đều tung hô “vạn tuế” vang dội. Xe củaVương hậu trang trí đẹp đẽ, đi đứng an ổn. Tòa sư tử trời làm bằng bốn cây báu, cành lá hoa quả thảy đều sum suê, tươi tốt. Các loài chim hạc, khổng tước hót tiếng êm dịu, xe bảy báu được trang trí các tràng phan, bảo cái, cờ lọng. Bấy giờ chư Thiên ở trong hư không đến ngồi nơi xe cũng xướng lên âm thanh hòa diệu.

Khi ấy vương hậu ngồi tòa sư tử, quốc độ ba lần chấn động sáu cách, chư Thiên rải hoa. Ngày nay Thánh hậu sẽ sinh Đấng Thiên Trung Thiên ở dưới gốc cây Lân bính. Tứ Thiên vương cùng đẩy xe Vương hậu, Thiên đế Thích sửa sang, dọn dẹp sạch sẽ đường sá. Lại Phạm Thiên vương xếp hàng ngay thẳng ở trước dẫn đường. Trăm ngàn chư Thiên đầu mặt sụp lạy. Phụ vương thấy vậy trong lòng vui mừng tự nghĩ: “Đây ắt hẳn là Bậc tôn quý chân chánh của hàng trời người mới khiến cho Thiên đế Thích, Phạm thiên, Tứ Thiên vương cùng đến cúng dường. Chắc chắn Ngài sẽ thành Phật. Trong ba cõi chưa từng thấy ai được cung kính như vậy. Thiên long, Tôn thần, Thích, Phạm, Tứ vương giả sử bỗng nhiên bị bể đầu mất mạng cũng sẽ cúng dường Phật, chắc chắn không bỏ đi”.

Bấy giờ xe voi, ngựa báu của vương hậu cùng đoàn người đi bộ theo vương hậu có tới bốn vạn tám ngàn người, trang sức bằng các vật báu, trang bị bằng binh trượng, khí thế dũng mãnh, hai bên tã hữu đi thành nhiều lớp vây quanh trước sau. Sáu vạn thể nữ trước sau theo dẫn đường, các trưởng giả dòng họ Thích thuộc thân tộc của Bạch Tịnh vương có bốn vạn người đều đến hầu hạ. Sáu vạn bốn ngàn thị nữ của vua hộ tống mẹ Bồ-tát và Thiên ngọc nữ, vợ Long vương, Kiền-đà-la, Chân-đà-la, Ma-hưu-lặc, A-tu-luân cùng các thê thiếp của họ mỗi vị có tám vạn bốn ngàn người đều trang sức đủ các loại anh lạc quý báu, đánh vô số nhạc với âm thanh khác nhau khen ngợi, tán thán đức của mẹ Bồ-tát, cùng nhau đi theo hầu đến vườn cây Lân bính. Đường sá được sửa sang, nước thơm rưới đất, tung rải thiên hoa, tất cả cây cối đều trổ hoa trái. Hương cây mật, chiên-đàn lan tỏa khắp mười phương. Các cây cõi ấy đều do chư Thiên hóa hiện ra.

Bấy giờ, Vương hậu vừa ngồi lên xe báu, Thiên ngọc nữ đi theo. Cây phát ra ánh sáng, xông hương tốt cúng dường Vương hậu. Dùng các loại châu ngọc quý báu, các loại tạp báu tạo thành. Cây này thân nhánh, cành, lá, hoa, trái đều thơm. Vô số cờ phướn nghiêm sức cùng khắp. Đất nơi đây bằng phẳng, rộng rãi, không nhơ nhớp, mọc các loại cỏ mềm mại, tự nhiên trải khắp mặt đất như Thiên y, đúng như pháp cửa chư Phật thời xưa.

Lại chư Thiên cùng một lúc trổi lên trăm ngàn âm nhạc theo hầu Vương hậu. Vương hậu vừa đi đến gốc cây, do oai thần của Bồ-tát nên nhánh cây sà xuống, tự xoay về phía Vương hậu, chư Thiên trong hư không cúi đầu làm lễ. Ánh sáng của mặt trời, mặt trăng trong sáng. Chư Thiên ngọc nữ khen ngợi công đức. Vương hậu đi đến dưới gốc cây, thọ thần hoan hỷ. Vương hậu nghĩ, vì sao có điềm cảm ứng ấy? Chúng ta nay được sự cúng dường, được cung kính là do Thánh nhân từ ngục Vô trạch lên đến cõi trời Ba mươi ba ở thượng giới không lười biếng trễ nãi, tiêu trừ sinh, già, chết, oai quang siêu tuyệt, trừ sạch các sự tối tăm. Nay Thánh nhân sinh, như cây hoa tốt trổ đầy hoa trái thơm tho. Vạn ức chư Thiên cũng từ xa cúi đầu, đại địa chấn động sáu cách, cùng phát ra ánh sáng thanh tịnh rực rỡ. Trăm ngàn âm nhạc cũng đồng trổi lên.

Ly dục chư Thiên hết sức vui mừng, ngày nay Thánh nhân thương xót khắp tất cả. Phạm, Thích, Tứ vương vui mừng làm lễ. Đây là bậc Tôn quý trong hàng trời người, đức vượt cả mặt trời, mặt trăng. Ngay khi ở trong bụng mẹ đã chiếu ra ánh sáng sắc vàng. Ánh sáng đó át cả mặt trời, mặt trăng, chư Thiên Thích, Phạm cũng đều bị che phủ. Trăm ngàn ức cõi nước chư Phật đều tiêu sạch các đường ác, chúng sinh thảy đều được an vui không còn trở lại các bệnh khổ, trăm ngàn chư Thiên đều cùng nhau rải hoa, ca ngợi đức tinh tấn của Bồ-tát vững chắc như kim cang. Từ cõi hạ phương tự nhiên mọc lên bảy hoa sen báu.

Bấy giờ Bồ-tát từ hông bên phải của mẹ sinh ra, bỗng nhiên thấy thân Ngài đứng trên hoa sen báu, bước đi bảy bước, cất tiếng Phạm âm, chỉ dạy về vô thường: “Ta sẽ cứu độ trên trời và dưới nhân gian, làm Bậc Tôn Quý trong hàng trời người, Bậc Vô Thượng của ba cõi, đoạn trừ khổ sinh tử. Ta sẽ làm cho tất cả chúng sinh đạt đến chỗ vô vi an lạc”. Thích, Phạm, Thiên Đế bỗng nhiên giáng hạ, đem đủ các loại nước thơm tắm rửa Bồ-tát. Chín con rồng từ trên phun nước thơm xuống tắm rửa Thánh tôn. Tắm rửa xong, thân tâm trong sạch. Chỗ ở, con đường dạo chơi hết sức đầy đủ. Sinh nơi dòng họ lớn, như vật trân bảo, các tướng đặc biệt tốt đẹp, xứng đáng là bậc Chuyển pháp luân, hoặc Chuyển luân vương trong ba cõi, dùng một con đường che khắp cả mười phương, trong lòng vua Bạch Tịnh bỗng nhiên phấn khởi khôn lường.

Bấy giờ năm ngàn thị nữ đều sinh con toàn là lực sĩ, tất cả lớn nhỏ đều cung cấp cho Bạch vương. Tám trăm nhũ mẫu cũng sinh con, trăm ngàn voi sinh con, ngựa trắng sinh ngựa câu sắc trắng như tuyết, lông mịn màng trơn láng. Dê vàng sinh con có đến hai vạn. Khi Ngài đi xe trang sức bằng vật báu chúng đều cúi đầu. Nay đối với chỗ ra thi tác phải nên thực hành như thế nào? Đức hơn chư Thiên nhưng sự biến hóa càng lớn không thể hạn lượng. Sinh nghiệp rộng lớn. Do vì lẽ ấy, ánh sáng chiếu khắp. Năm ngàn ngọc nữ tự xông hương hoa, mỗi người đều đem dầu thơm đến chỗ mẹ Bồ-tát với chí nghiệp Đại thừa, chư Thiên đến chúc mừng không mỏi mệt. Năm ngàn ngọc nữ đều đến hầu hạ, hộ vệ, đều đem hương hoa chúc mừng mẹ Bồ-tát, y phục, nhà cửa giống, như trên cõi trời. Các đồng tử đem năm trăm chiếc chiếu đi đến chỗ mẹ Bồ-tát không mỏi mệt. Lại dùng anh lạc trang nghiêm nơi thân. Bồ-tát không còn sợ hãi, chắc sẽ thành Phật.

Phật bảo các Tỳ-kheo:

-Khi sinh Bồ-tát, mẹ Ngài an ổn không có bệnh tật, thương tích, cũng không đau đớn, bình phục như thường. Ngay lúc ấy, năm ngàn ngọc nữ trước sau xông thiên hương, đem dầu thơm dâng mẹ Bồ-tát, quỳ thưa hỏi không mỏi mệt.

Năm ngàn ngọc nữ dâng y dược trời, năm ngàn ngọc nữ đem tặng anh lạc báu, năm ngàn ngọc nữ đem tặng y phục trời, năm ngàn ngọc nữ đem âm nhạc trời dâng tặng mẹ Bồ-tát; mỗi người đều thưa hỏi không mỏi mệt. Khi ấy, Tiên nhân chứng ngũ thông trong thiên hạ bay trên hư không, bỗng nhiên hiện đến trước vua Bạch Tịnh.

Phật bảo các Tỳ-kheo:

-Khi Bồ-tát đản sinh, suốt bảy ngày đêm họ cúng dường kỹ nhạc và dâng trăm thứ món ăn thức uống lên mẹ Bồ-tát ngay dưới gốc cây trong vườn Lân bính. Họ khởi công lập đức bằng cách bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, …

Bấy giờ, ba vạn hai ngàn Phạm chí thường mang đến các thức ăn uống không hề thiếu thốn. Hằng ngày cung cấp đầy đủ những gì cần dùng. Thiên đế, Phạm vương hóa làm em bé đẹp đẽ ngồi ngay ngắn, ở giữa chúng Phạm chí, nói kệ cát tường:

Bậc dứt các nẻo ác

Khiến chúng sinh an lành

Do chúng sinh an lành

Hoạn nạn đều dứt sạch

Như sáng tiêu bóng tối

Sáng trời chiếu nhơ uế

Đức vượt hơn ánh sáng

Khiến không thể hiện được

Khi ấy những nghiệp khác

Không còn thấy và nghe

Phật quang xuất hiện đến

Là Đại Thánh cứu đời

Không còn bận trần lao

Lòng từ thương chúng sinh

Phạm thiên trăm ngàn ức

Đến cúng dường vô lượng

Như cây hoa tươi tốt

Đứng yên nơi đất bằng

Mọi người cùng đi đến

Tất cả đều hái hoa

Giống như thế gian này

Đất bùn sinh hoa sen

Hộ đời sáng như vậy

Dưỡng nuôi nhuần tất cả

Thí như áo mềm mỏng

Dùng hương thơm trời xông

Nếu có người bệnh tật

Sẽ làm Y vương chữa

Giả sử có ly dục

Hòa âm cùng sắc giới

Chắp tay xin làm lễ

Và gọi là Thế Tôn

Hoặc chư Thiên dân chúng

Thấy Thiên nhân dịu dàng

Họ cùng nhau tôn kính

Là Đạo sư của chúng

Cũng như nước trong sạch

Khắp chỗ đều tốt tươi

Do chánh kiến như vậy

Chỗ ở thường an ổn.

Phật bảo các Tỳ-kheo:

-Bấy giờ Bồ-tát sau khi sinh được bảy ngày thì mẹ Ngài mạng chung. Ý các thầy nghĩ gì về việc đó?

-Bảy ngày mẹ mất, Bồ-tát có lỗi vậy.

-Chớ nhận xét như thế. Vì sao? Vì bổn mạng mẹ của Bồ-tát đúng như vậy. Bồ-tát quán sát biết rõ mẹ sắp mạng chung, nhân đó mới đến hạ sinh. Khi bà mang thai Bồ-tát, chư Thiên đến cúng dường, được chứng kiến bà sinh, dùng các thức ăn uống của chư Thiên, không dùng các thức ăn uống ở cõi đời. Gốc phước vốn như vậy, chư Phật trong ba đời: quá khứ, hiện tại, và vị lai cũng đều như vậy cả.

-Bảy ngày mẹ mất vì lẽ gì?

-Vì khi sinh Bồ-tát, thân căn của mẹ không hề bị thiếu khuyết, bà xứng đáng được hưởng thọ phước lộc ăn mặc trên cõi trời Đao-lợi, nên bà sinh lên trời Đao-lợi. Lúc bà chưa sinh Bồ-tát, chư Thiên đã dâng cúng cung điện, phòng nhà, mà chỗ có thể ở là chỗ giảng đường. Khi Vương hậu vừa sinh lên cõi trời ấy thì có năm ngàn các thứ bình đựng đầy nước thơm, năm ngàn ngọc nữ dời sàng tòa, năm ngàn ngọc nữ tay cầm khăn, mũ, bưng nước thơm rưới đất, năm vạn Phạm thiên đều cầm bình báu tung hô “vạn tuế!”. Hai vạn con rồng thân mang anh lạc báu, hai vạn voi trắng thân trang sức châu bảo anh lạc, hai vạn cỗ xe trang sức tràng phan, bảo cái, xe báu được trang trí đẹp đẽ theo hầu phía sau. Bốn vạn bộ binh mạnh mẽ, oai phong lẫm liệt khác thường đi theo sau Bồ-tát. Lại ở trong hư không có vô số ức lớp chư Thiên bỗng nhiên xây dựng vách tường bằng vàng ròng cúng dường mẹ Bồ-tát. Ngay đêm Bồ-tát giáng thần tại cung điện rất nguy nga ở cõi Dục giới, có hai vạn vợ của ma, tay cầm tơ lụa báu đến hầu hạ mẹ Bồ-tát. Lại có hai vạn người dùng anh lạc trang sức mẹ Bồ-tát. Ngay đêm đó, có hai hạng ngọc nữ, là ngọc nữ thể nữ và ngọc nữ phi nhân, nếu thấy sắc diện của họ lòng càng ưa thích. Khi ấy do oai thần và đức độ của Bồ- tát mà đạt được như thế. Ở trong thành lớn Ca-duy-la-vệ, có năm trăm trưởng giả trong dòng họ Thích mỗi vị xây dựng năm trăm phòng nhà. Bồ-tát vào thành La-vệ. Bấy giờ họ vì Bồ-tát mở cửa thành kia, hướng về bạch với Bồ-tát:

-Tất cả chỉ vì một mục đích tốt đẹp, cúi xin Ngài vào ở nơi của chư Thiên. Đây là chỗ thanh tịnh. Ngài hãy nhìn khắp, nơi đây có cung điện lớn tên Hộ tịnh hoa, đúng là chỗ ở của Bồ-tát.

Bấy giờ, Bạch Tịnh vương thấy hợp thời, hạ giá đến nhà của các Phạm chí giàu có lớn thuộc dòng họ Thích kia, nhờ năng lực của Bồ-tát cho nên vào trong năm trăm nhà ấy làm cho họ được an ổn, tu hành chân chánh.

Năm trăm xa-nặc đều thưa:

-Tự thân của chúng tôi xin đem cúng dường để phụng sự Thái tử mới sinh.

Có người nói:

-Thái tử là bậc Thánh sáng suốt khéo chế ra những lời dạy bảo hoàn toàn tốt đẹp, tuổi trẻ khó ai sánh kịp; lại nay đây Thái tử sẽ lần lần lớn lên. Vậy ai là người có thể dưỡng nuôi Thái tử?

Cùng nhau bàn luận:

-Chỉ có Đại Ái Đạo với tất cả lòng thương yêu có thể nuôi nấng Thái tử, chịu nằm ướt nhường khô và lo việc ăn uống, bú mớm, nuôi nấng Thái tử đến ngày trưởng thành. Đại Ái Đạo là dì của Thái tử, là người trong sạch không có lỗi lầm, là người có thể đảm nhận công việc này không lơ là.

Bấy giờ Bạch Tịnh cùng với các bà con trong dòng họ Thích cùng nhau đồng đi đến chỗ Đại Ái Đạo nói lên ý này:

-Mẹ Thái tử mất, như vậy dì là người thay thế mẹ để nuôi nấng, chăm sóc Thái tử, lo việc bú mớm, săn sóc cho đến lúc trưởng thành.

Khi ấy Đại Ái Đạo tất nhiên nhận lời.

Vua nhóm họp các thân tộc trong dòng họ Thích muốn dò hỏi ý họ là Thái tử sẽ làm vua hay sẽ xuất gia? Vua muốn giải quyết điều nghi vấn này.

Mọi người trong dòng họ thưa:

-Được nghe trên núi Tuyết có vị Tiên Phạm chí tên là A-di-đầu, là bậc kỳ cựu biết nhiều hiểu rõ về tướng pháp.

Vua nghe rất vui mừng, nhân đó chuẩn bị xa giá bạch tượng, muốn đi đến chỗ đạo nhân; chư Thiên, Long, Thần liền biến hiện ra vô số, theo dẫn đường hộ vệ. Khi ấy tiên A-di đã thấy có các thần biến, biết Bạch Tịnh vương sinh con Thánh, oai thần sáng chói vượt chư Thiên và người đời, trong lòng mừng vui hớn hở, muốn tự mình đích thân đến xem.

Bấy giờ Đức Thế Tôn lại vì hội chúng thuyết kệ:

Tiên Phạm A-di-đầu

Thấy trời bay hư không

Hình mạo sắc vàng ròng

Thấy đó rất vui thích

Thiên, Tu-luân, Kim sí

Làm kệ xưng tán Phật

Người nghe đều vui mừng

Thiên nhãn thấy mười phương

Và danh xưng vô số

Đức cao vứt như núi

Giống cây trĩu hoa trái

Bậc Tôn Quý ba cõi

Mặt đất bằng như tay

Như trời vui tịch lặng

Như biển lớn có báu.

Hiện đạo pháp như thế

Như ác diệt, không khổ

Như trời dạo hư không

Nghe tiếng trời êm dịu

Ba cõi hiện điềm lành

A-di quán thiên hạ

Xét Bạch vương Ca-duy

Thấy sinh con phước tướng

Thấy vậy vui mừng đến

Đứng nơi cửa vương cung

Thấy vô số ức chúng

Nhìn vào thanh y bảo:

“Lành thay vua ở đâu

Muốn yết kiến quốc vương ”

Quân hầu thấy tiên lão

Vui mừng vào tâu bạch

Vua sai người ra trước

Mau bày tòa rước tiên

A-di nghe vui mừng

Trong lòng rất khao khát

Hỏi Tôn Thánh ở đâu

Tuổi già sống chẳng lâu

Vua mời Tiên lên tòa

Hỏi: Cớ sao tự đến?

Thấy các biến nên đến

Nghe sinh con bậc nhất

Thân ba mươi hai tướng

Muốn thấy hết tướng tốt

Nên tôi thân hành đến.

Lành thay, tôi vui mừng

Nay đang yên tịnh ngủ

Chờ giây lát thức dậy

Thấy đẹp như trăng tròn.

Lúc ấy A-di trong lòng ngạc nhiên, dùng kệ đáp vua:

Từ vô lượng số kiếp

Siêng năng chứa đức hạnh

Từ lâu đã tỉnh thức

Sao lại có ngủ nghĩ?

Đời đời hành bố thí

Thương xót người cùng khốn

Sở hữu không lẫn tiếc

Sao lại có ngủ nghỉ?

Trì giới cấm thanh tịnh

Giữ pháp không hề phạm

Muốn cứu giúp tất cả

Sao lại có ngủ nghỉ?

Thường nhẫn nhục, nhân hòa

Tâm Ngài không oán hận

Giữ tâm như đất bằng

Sao lại có ngủ nghỉ?

Siêng năng như trăng non

Hiện tại không biếng nhác

Chiêm ngưỡng mười phương Phật

Sao lại có ngủ nghĩ?

Một lòng thường thiền tư

Chưa từng có loạn tưởng

Ý định như núi lớn

Sao lại có ngủ nghỉ?

Trí tuệ thông suốt hết

Thánh minh vượt nhật quang

Không việc gì không hiểu

Sao lại có ngủ nghỉ?

Thường hành Tứ đẳng tâm

Từ, Bi và Hỷ, Xả

Như Phạm, không phóng dật

Sao lại có ngủ nghỉ?

Siêng tu Tứ nhiếp pháp

Bố thí và nhân ái

Lợi người và đồng lợi

Sao lại có ngủ nghỉ?

Phụng hành ba bảy phẩm

Ý chỉ, đoạn, căn, lực

Thần túc, giác, bất đạo

Sao lại có ngủ nghĩ?

Thường hành quyền phương tiện

Tùy thời mà khai hóa

Qua lại độ tất cả

Sao lại có ngủ nghĩ?

Tâm Ngài thường vắng lặng

Định ý không buông lung

Vào sâu Tam-muội này

Sao lại có ngủ nghỉ?

Quán gốc, ngọn, ta, người

Xem thấy mười phương Phật

Hiểu đó thảy đều không

Sao lại có ngủ nghỉ?

Hành ba cửa giải thoát

Không, vô tướng, vô nguyện

Không chấp trước có, không

Sao lại có ngủ nghỉ?

Đại Từ không hạn chế

Thuyền pháp dạo ba cõi

Độ thoát các sinh tử

Sao lại có ngủ nghỉ?

Đạo đức như hư không

Vì chúng nên tự đến

Nhân đây dạy ba thừa

Sao lại có ngủ nghỉ?

Hư không có thể lường

Nước biển biết mấy giọt

Cỏ cây đều đếm được

Sao lại có ngủ nghỉ?

Xin vua nghe tôi nói

Con, đức không thể dụ

Tuệ nhiều hơn các bụi

Sao lại có ngủ nghỉ?

Giáng thần vào thai mẹ

Cứu độ không thể lường

Trí nhỏ nào hiểu được

Sao lại có ngủ nghỉ?

Bấy giờ Bồ-tát vừa thức dậy, Đại Ái Đạo đặt trong một tấm lụa trắng, bế đến chỗ vua. Vua ban cho đạo nhân vàng bạc mỗi thứ một túi. Đạo nhân không nhận. Ông giở tấm lụa lên xem tướng Thái tử, thấy ba mươi hai tướng tốt, thân sắc vàng ròng, đảnh đầu có nhục kế, tóc màu xanh biếc, lông trắng giữa chặn mày, sau cổ phát ra ánh sáng như mặt trời, tròng mắt màu xanh biếc, trên dưới đều linh động, có bốn chục cái răng, răng trắng bằng phẳng, đều đặn. quai hàm vuông, rộng, lưỡi rộng, dài, ngực sư tử đầy đặn, thân cân đối ngay thẳng, cánh tay và ngón tay dài, gót chân đầy đặn bằng phẳng, trong ngoài bàn tay có lớp màn mỏng dính liền các ngón tay lại với nhau, lòng bàn tay, bàn chân có hình bánh xe ngàn tăm, mã âm tàng, bụng thon như bụng nai, các đốt xương đều liền lại với nhau, lông xoay về bên hữu, mỗi lỗ chân lông có một sợi lông mọc, lông, da mịn màng trơn láng không dính nước và bụi đất, giữa ngực có hình chữ vạn.

A-di xem thấy những tướng như vậy lại càng thêm khen ngợi, rồi rơi lệ nghẹn ngào không nói nên lời. Vua và Đại Ái Đạo trong lòng rất lo sợ, chắp tay cúi lạy thưa hỏi:

-Có điều gì chẳng lành chăng? Xin ngài cho biết.

Tiên nhân xua tay đáp:

-Rất tốt. Không có điều gì chẳng lành. Xin được chúc mừng Đại vương sinh được bậc Thánh nhân. Chiều hôm qua trời đất chấn động mạnh, chính là do việc này. Theo tướng pháp của tôi thì vua sinh con có được ba mươi hai tướng tốt của bậc Đại nhân, nếu ở ngôi vua trị nước thì sẽ là Chuyển luân thánh vương, tự nhiên có bảy báu và ngàn con, làm chủ bốn thiên hạ, dùng chánh pháp để cai trị. Còn nếu như bỏ ngôi vua để xuất gia thì tất nhiên sẽ thành Phật, độ thoát chúng sinh. Thương cho thân tôi tuổi già xế bóng sẽ chết nay mai, không được Phật giáo hóa, không được nghe kinh điển do Ngài giảng dạy, cho nên tự buồn tủi.

Vua nhớ lời thầy tướng số, vì vậy cho xây dựng cung điện, phòng ốc theo thời tiết ba mùa. Mỗi cung điện ở một nơi khác nhau, khi mát thì ở cung điện mùa thu, khi nóng thì ở cung điện mát mẻ, khi rét thì ở cung điện ấm áp. Chọn lựa năm trăm kỹ nữ đẹp đẽ, không cao không thấp, không mập không ốm, không trắng không đen, tài năng khéo léo, bao gồm tất cả nghệ thuật điêu luyện, dùng bạch châu danh bảo anh lạc trang sức nơi thân. Cứ một trăm người một phiên, thay đổi nhau, túc trực hộ vệ; ở trước cung điện trồng các loại cây có trái ngọt, ở giữa có ao tắm, trong ao các thứ hoa quý lạ và các loại chim khác nhau có đến ngàn loại; trang hoàng rực rỡ cốt để làm vui lòng Thái tử, không muốn để cho Thái tử xuất gia học đạo. Vách tường cung điện rất kiên cố. Tiếng đóng, mở cửa nghe xa bốn chục dặm.

Phật bảo các Tỳ-kheo:

-Bồ-tát đản sinh, đại thần Diệu Thiên bảo với các Tịnh cư Bồ-tát đại sĩ vô số ức năm chứa công dồn đức thanh tịnh đạo tràng, bố thí, học rộng, nghe nhiều, giữ gìn cấm giới trong sạch, siêng tu hạnh chân chánh, đại Từ đại Bi, lấy việc này làm vui, giúp cho tất cả chúng sinh, khiến lập được sự an vui lớn.

Bồ-tát với sức tinh tấn kiên cố, không hề lay chuyển, với thệ nguyện rộng lớn trùm khắp, vun trồng các gốc đức nơi chư Phật quá khứ, có trăm phước tướng trang nghiêm Thánh thể, việc làm hòa hợp an vui vượt xa hẳn mọi người. Tâm ý trong sạch sáng suốt, giới cấm trong sạch; dùng tịnh hạnh này lập thành trí tuệ lớn, dựng ngọn cờ pháp vĩ đại làm cho các thế lực thế tục tự nhiên quy phục, trời, người trong cõi tam thiên đại thiên phụng thờ, dựng lập đền thờ lớn, việc chỉ dẫn, dắt dìu không bị trở ngại, chỉ trọng đạo đức, cắt đứt nguồn gốc sinh tử, làm sáng tỏ và phát khởi Đại thừa. Ngài vừa hạ sinh nơi vương gia, do nhân duyên ấy chúng sinh được nhờ ân hóa đạo, giác ngộ cho người chưa giác ngộ, nên đi đến cúi đầu khen ngợi công đức và phụng sự cúng dường. Vì các trời, người không hiểu rõ pháp, công cao, tự đại, không biết hướng đến sự chân chánh, chỉ dạy cho họ về chí nghiệp rộng lớn của đạo cả. Vô số Bồ- tát Thánh uy siêu tuyệt đều đến cúng dường. Do nghe thấy như vậy, làm cho đất nước của vua tăng thêm lợi ích. Khi nói về sự đản sinh của Bồ-tát với Thánh tuệ rực rỡ, quán thấy chân đế đó, tất cả đều phát tâm đạt đến giác ngộ.

Khi ấy tụng kệ:

Khi sinh, đức như biển

Đại thần Diệu nói rằng

Nhiều kiếp khó được nghe

Phụng sự Nhân Trung Tôn

Tịnh cư đủ trăm ngàn

Minh châu trang nghiêm thân

Đầy đủ oai nghỉ đến

Nương về Đấng Chí Tôn

Chư Thiên Tôn luôn giữ

Cung diện vua Tịnh Phạn

Trang nghiêm anh lạc báu

Xinh đẹp như trăng tròn

Sáng chói không bằng thánh

Nghe không bằng đi đến

Không dám vượt cõi vua

Ba cõi không thể sánh

Thân chói sáng thanh tịnh

Lời hòa không chống trái

Biết rõ tu nghiệp lành

Trời, người không thể sánh

Thơm hơn các danh hương

Cung kính và phụng dưỡng

Chưa được gặp Thái tử

Thừa sự Thiên Trung Thiên

A-di bảo Bạch vương

Tướng sư muốn cầu gặp

Đức oai nghi Thần thánh

Vua nghe rất vui mừng

Quan giữ cửa tâu vua

Nhân tôn nghe như vậy

Tay cầm hoa hoan hỷ

Thần vào cung điện Thánh

Đức vua nhân thấy vào

Vội đứng dậy chắp tay

Tòa báu sắc vàng ròng

Mời Đạo sư ngồi đây

Chỗ ngồi thấy bốn phía

Vua hỏi cớ gì đến?

Sinh con đủ thân đức

Hạnh chân nên đến xem

Thánh minh đủ tướng tốt

Không biết sẽ thế nào

Cho nên phiền Ngài ngồi

Chỉ rõ các tướng tốt

Mọi người đều vây quanh

Thái tử rất an lạc

Tôn kính, trời chỉ rõ

Ra khen chưa từng có

Thấy Đạo sư thắng diệu

Oai thánh sắc rực rỡ

Đứng lên xem nhan mạo

Sụp lạy Ly cấu Quang

Trọn đời thấy hoan hỷ

Oai đức vô kiến đảnh

Lông trắng giữa chặng mày

Thành Phật hàng các ma.

Ca ngợi đức chí chân

Tiêu trừ các trần lao

Sư tử báu hiện đến

Phá tan cấu sinh tử

Thiêu rụi nhơ ba đời

Tư tưởng khởi uế độc

Mưa pháp chữa ba ngàn

Cam lộ diệt trần lao

Đèn từ bi soi khắp

Phạm âm tiếng êm diệu

Dạy bảo ba ngàn cõi

Kim khẩu vang tiếng pháp

Phá ngoại đạo tà giáo

Bị các tội trói buộc

Vì không nghe pháp không

Sức mạnh hóa độ nhỏ

Diệt khói lửa si lớn

Thánh giáo làm tịnh chúng

Hiện trí tuệ trong đời

Diệt hiểu biết tăm tối

Trời, người được lợi lành

Thấy tịnh pháp chân chánh

Lọng báu hiện trên trời

Người báu không tranh cãi

Ca-duy trời mưa hoa

Vâng lạy, hữu nhiễu Ngài

Khen Phật, khen quốc độ

Lên hư không về trời.

***

Phẩm 6: VÀO MIẾU TRỜI

Phật bảo các Tỳ-kheo:

Bồ-tát vừa sinh, đúng ngay khi ấy hai vạn bà vợ của quân tử, Phạm chí, Trưởng giả cũng sinh. Cha mẹ vui mừng, tất cả đều tôn thờ Bồ-tát và sẽ cung cấp người để hầu hạ.

Bấy giờ Bạch Tịnh vương cung cấp cho Bồ-tát hai vạn thể nữ để hầu hạ. Các gia đình trong thân tộc dâng lên Bồ-tát hai vạn thể nữ. Các đại thần bách quan lại có hai vạn thể nữ để dâng lên Bồ-tát. Các gia đình giàu sang quyền quý trong dòng họ Thích cùng nhau nhóm họp và cùng nhau đi đến chỗ vua tâu:

-Muôn tâu Đại vương, nên đem Thái tử đến viếng miếu trời.

Vua đồng ý, liền ra lệnh quét dọn tất cả các đường sá trong thành phố, các con đường thông suốt bốn ngã, các con đường hẻm, ngõ tắt quanh co đều phải được quét dọn sạch sẽ. Những thứ ngói đá hầm hố, cống rãnh đều phải được dọn sạch và sửa sang bằng phẳng, tất cả mọi việc đều phải chu tất, tốt đẹp, sạch sẽ. Những kẻ bệnh tật, đui điếc không được xuất hiện và chớ để bất cứ tiếng than nào buông ra. Rải hoa, đốt hương cùng chọn những âm thanh lành tốt. Treo cờ lọng bằng lụa ngũ sắc để trang nghiêm nơi cửa ngõ.

Vua trở vào hậu cung để báo cho Đại Ái Đạo bồng bế Thái tử đưa đến miếu trời. Thái tử ở nơi tòa liền mĩm cười, nét mặt vui vẻ bảo:

-Thân thể tôi điều hòa an ổn, duyên cớ gì cùng nhau muốn đem đến miếu trời?

Khi tắm rửa cho Thái tử, Thái tử lại cười lớn, thuyết kệ.

Mới sinh, động ba ngàn

Thích, Phạm, thần Tu-luân

Nhật nguyệt cùng Thiên vương

Đều đến cúi đầu lạy

Còn có trời nào hơn

Đem tôi đến nơi đó

Vượt Thiên, Thiên Trung Thiên

Trời không bằng, sao hơn?

Tùy theo tục đến đây

Hiện tướng lành người vui

Vô số thứ phụng dưỡng

Hơn Thánh, Thiên Trung Thiên.

Phật bảo các Tỳ-kheo:

-Khi ấy Trưởng giả, Phạm chí, các Tôn trưởng, cư sĩ trong quận, huyện, ấp cùng thê thiếp, kẻ hầu hạ, đại thần, vua nhỏ, quan gác cửa, quan lệnh và những thân tộc tri thức của họ đều trang sức bằng các kiểu đẹp đẽ, rải hoa, đốt hương, cỡi xe voi, ngựa cùng quốc vương, thị thần đưa Thái tử đi vào miếu trời. Vừa đến miếu trời, các hình tượng chư Thiên vô tri, nhưng chư Thiên Nhật Nguyệt, Tức Ý Thiên vương, Thích, Phạm, Tứ vương trong miếu đều rời khỏi chỗ ngồi theo nhau bước xuống, năm vóc gieo sát đất lạy chân Bồ-tát. Trăm ngàn các chư Thiên, nhân dân, tự nhiên lớn tiếng xưng dương tán thán, khen chưa từng có, vui mừng hớn hở, trời đất chấn động mạnh, trời mưa xuống các thứ hoa, trăm ngàn kỹ nhạc không đánh tự kêu. Hình tượng chư Thiên hiện nguyên thân hình lạy chân Bồ-tát và ngay khi ấy đứng ở trước nói kệ:

Tu-di sánh hạt cải

Hơn cả trời, rồng biến

Nhật nguyệt lạy đom đóm

Tuệ đức đâu mà lạy

Ba ngàn cõi đều nương

Hạt cải sánh Tu-di

Chân trâu so biển lớn

Thượng tôn ví nhật nguyệt

Nếu hay lễ Thế Tôn

Công đức không thể kể

Mọi người được an ổn

Đức đầy không hạn lượng.

Khi Bồ-tát vào miếu trời, ba vạn hai ngàn Thiên tử thấy rõ oai đức đều phát đạo ý vô thượng chánh chân; do vì lẽ ấy, theo Bồ-tát đi vào miếu trời.

Khi ấy có Phạm chí tên là Hỏa Viêm, có người cha đang cùng năm trăm quyến thuộc vây quanh cầm lọng bảy báu dâng lên Bạch Tịnh Vương, và nói:

-Xin dâng lên Thái tử.

Vua liền nhận và gọi năm trăm Thích tử đem năm trăm anh lạc để trang sức nơi tay, cổ chân, đầu, lỗ tai, cánh tay Thái tử. Ngay khi ấy, Phí Túc liền đi đến chỗ vua, tâu:

-Nên tắm gội cho Thái tử xong mới đeo anh lạc cúng dường Ngài.

Vua đáp:

-Ta cũng sẽ làm anh lạc cho Thái tử đeo. Bảy mươi bảy ngày ta mới nhận.

Sáng hôm sau, Thiên tử Nhật Nguyệt có một nhà nghỉ tên là Ly cấu tịnh, Bồ-tát ra nghỉ ở nhà đó. Bà Đại Ái Đạo ẵm Ngài ra đó. Tám vạn thể nữ đến nghinh đón Bồ-tát, cúi đầu làm lễ. Một vạn người dòng họ Thích, năm ngàn Phạm chí cũng nghinh đón Bồ-tát. Các người dòng họ Thích làm các anh lạc dâng lên để Bồ-tát đeo. Thái tử vừa đeo anh lạc, lập tức anh lạc ấy mất hết ánh sáng. Oai quang của Bồ-tát khiến cho anh lạc không thể chiếu sáng, giống như một đống mực để bên đống vàng ròng. Có một trưởng giả tên Ly cấu mặc y phục rất đẹp đứng trước Bồ-tát.

Bấy giờ Bạch Tịnh vương và các người dòng họ Thích nói kệ khen ngợi:

Hiện bày báu thanh tịnh

Trang nghiêm ba ngàn cõi

Đều là loại vàng ròng

Không bằng ánh sáng Ngài

Tuy là bằng vàng ròng

Không bằng một chút sáng

Sáng chói tiêu các sáng

Ở bên Thánh như mực

Do đạo đức trang nghiêm

Che anh lạc không sáng

Nhật nguyệt, minh châu sáng

Thích, Phạm sáng không bằng

Tướng xưa đẹp nghiêm thân

Ngọc báu đâu thể hơn

Trang nghiêm sao bằng Phật

Tầm thường không sánh bằng

Đạo nghiêm tịnh lặng sáng

Vừa sinh nghiêm dòng họ

Hiện sáng mọi người vui

Làm hưng thịnh dòng tộc.

    Xem thêm:

  • Kinh Luân Vương Thất Bảo - Kinh Tạng
  • Kinh Ưu Bà Di Tịnh Hạnh Pháp Môn - Kinh Tạng
  • Kinh Di Lặc Hạ Sanh Thành Phật - Kinh Tạng
  • Kinh Tạp A-Hàm Quyển 40 - Kinh Tạng
  • Kinh Trung Bộ 48 – Kinh Kosambiya (Kosambiya sutta) - Kinh Tạng
  • Kinh Đà La Ni Diên Thọ Diệu Môn - Kinh Tạng
  • Kinh Đại Thừa Thập Pháp - Kinh Tạng
  • Kinh Phật Thuyết Thọ Đề Già - Kinh Tạng
  • Kinh Bồ Tát Tòng Đâu Thuật Thiên Hàng Thần Mẫu Thai Thuyết Quảng Phổ - Kinh Tạng
  • Kinh Cửu Sắc Lộc - Kinh Tạng
  • Kinh Đại Diệu Kim Cang Đại Cam Lộ Quân Nã Lợi Diệm Man Sí Thạnh Phật Đỉnh - Kinh Tạng
  • Kinh Thần Chú Thập Nhứt Diện Quán Thế Âm - Kinh Tạng
  • Kinh Diệu Pháp Liên Hoa – Thích Trí Tịnh dịch - Kinh Tạng
  • Kinh Trường Thọ Vương - Kinh Tạng
  • Kinh Diệu Pháp Liên Hoa – Thích Minh Định dịch - Kinh Tạng
  • Kinh Tùy Cầu Tức Đắc Đại Tự Tại Đà-ra-ni - Kinh Tạng
  • Kinh Thiêm Phẩm Diệu Pháp Liên Hoa - Kinh Tạng
  • Kinh Vô Năng Thắng Phan Vương Như Lai Trang Nghiêm Đà La Ni - Kinh Tạng
  • Pháp Thất Phật Câu Chi Phật Mẫu Tâm Đại Chuẩn Đề Đà La Ni - Kinh Tạng
  • Kinh Phật Dạy Vua Ưu Điền Dùng Chánh Pháp Trị Nước - Kinh Tạng