Một Kiếp Phù Sinh
Bầu không, mặc gió trăng quaTâm không, đâu ngại bao la bụi trầnDi đà tự tánh trong ngầnSao ta ngày một chẳng gần lại xa
Hay vì lở phận yêu maCùng là tham...
Tròn trăng vừa chín
Mỗi khi trăng chín, tất cả sẽ hiện về
Sư thật sẽ hiển bày về một con người tối thượng cao siêu, chinh phục cả tam thiên đại thiên thế giới chỉ bằng một ánh nhìn: từ bi, tuệ trí.
Nét cọ cuộc đời
Ta lấy viết phết cuộc đời lên giấyNghe đất trời cuồn cuộn âm baGiữa thinh không ẩn hiện bóng sơn hàNghiêng nét bút phóng ngang bờ ảo mộng.Từ điểm khởi ta sổ...
Giận Và Thương
Khi Giận nhìn thấy biết liềnNét mặt thay đổi, ưu phiền hiện raGiận hờn làm khổ người taBuồn đau chán nản... như ma không hồn...!
Nhớ thương lòng dạ bồn chồnTâm tư sâu...
Về lại nguồn chân
Sẽ chẳng bao giờ nguôi khát khao
Nếu lòng ta mãi cứ lao xao...
Đi tìm nước biển hòng vơi khát
Hạnh phúc đã ngầm ôm đớn đau!
Sẽ chẳng khi nào thỏa ước mong
Bao người đã đến...
Giải thoát
Đã toan giải thoát cái tình đời
Dạo khắp Ta-bà ở mọi nơi
Lểnh lảng biển trần như cá nước
Mênh mông rừng đạp tợ chim trời
Tự do xòe cánh bay bay quạt
Thong thả vươn kỳ lội...
Khỉ Vớt Trăng
Xưa có bầy khỉ nọLội xuống hồ vớt trăngVớt mãi hoài không đượcNên mặt mày.. nhăn nhăn.
Lắm khi mình giống khỉTìm hạnh phúc trần gian,Đôi tay vừa chạm tớiƠ.. mộng vàng vỡ...
Dùng dằng câu quan họ
Dùng dằng câu hát người ơi
Mắt em lúng liếng đất trời ngả nghiêng
Lao xao sóng vỗ mạn thuyền
Anh hai thổi sáo, gợi niềm nhớ thương
Tinh ba giăng mắc tơ vương
Kết thành sợi nhớ, sợi...
Em đi tắm Phật
Mới sáng ra em đã bảo rằng vừa khóc
Nước mắt trào ra không ngăn được mình ơi
Có phải em đang trút những điều ẩn ức
Những nỗi đau suốt một đời người
Chỉ ít phút sau...
Ngán hồng trần
Hồng trần mi hỡi hồng trần?
Đốt người thiểu phước mấy lần tan xương
Kìa như Xiển giáo họ Khương
Phong trần mấy trận đao thương chém mình
Tiếc thay cho Triệu Công Minh
Bị trù mà chết dứt...
Vết chân chim
Mẹ ơi! Mẹ ở đâu rồi
Trong con vẫn tiếng nói cười ngày xưa
Ruộng nghèo thừa nắng thiếu mưa
Mồ hôi hay giọt lệ trưa nồng nàn.
Gió lào cào xước miền Trung
Ve sôi tiếc hạ lửa nung...
Cõi Bụi Hồng
Đời nhiều ảo mộng lắm phù du.Xuân đến xuân đi cũng mặc dù.Biết giả người ơi xin gác lại.Con đường Phật pháp biết lo tu.
Đời nhiều ảo mộng lắm phù du.Tử tử...
Đời mộng ảo
Hoàng hôn đã khuất ánh tà dương
Thế sự in như giấc mộng trường
Hỡi khách thuyền quyên đừng ướp phấn
Khuyên nàng tiết liệt chớ xông hương
Mê chi đất khách cho quên lối
Bỏ lại quê xưa...















