Mối tình đầu
Thương mình là một nhu yếu tự nhiên và quan trọng để có thể thương được người khác. Nếu không biết thương mình thì ta cũng không thể nào thương được người...
Thật giả lẫn lộn
Chuyện kể về một người sống trong trong rừng nọ, một ngày kia, anh ta chọn lấy một con gà rừng đem ra chợ bán.Một người đi đường nhìn thấy con gà...
Đại Ca Diếp Quy Y
Có một hôm, đức Phật thị hiện tướng bệnh, ngài lặng lẽ nghỉ ngơi tịnh dưỡng.
Vua Tần Bà Sa La nghe tin ấy, vội gọi ngự y là Kỳ Bà đi gặp...
Câu chuyện 19. Ghi dấu trên thuyền để tìm đồ rơi xuống bể
Thuở xưa có một người vượt thuyền qua bể, sơ ý đánh rơi cái chén bạc trong nước sâu, tức khắc chàng ghi trên be thuyền làm dấu. Ðoạn rồi chèo thuyền...
Một khổ thơ trong bài “Sóng” dưới cái nhìn Thiền quán
Cái hữu hạn dù to tát cách mấy cũng sẽ bị cái vô hạn khuất phục.
“Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
(Sóng - Xuân...
Sự Tĩnh Lặng Mang Mùi Hương Thiền Định
Sự tĩnh lặng trong cuộc sống thường là ngọn nguồn để dẫn lối đến với những sự sâu lắng và bình yên. Một quán cà phê ồn ào, một ngã tư huyên náo,...
Lời kinh hát trên sông
Kiếp này xin ước nguyện
Được làm ông lái đò
Trên dòng sông sinh tử
Lời kinh làm câu hò.
Áo nâu vờn sóng bạc
Khua mái chèo sông sâu
Chờ nhân gian rũ mộng
Cùng qua bến giang đầu.
Khách đi...
Bảy đóa sen thiêng
1. Phân biệt sự lành với sự dữ
Sống đời thiện ác phân minh
Thiện hữu thiện báo hữu tình nhân gian
Ác hữu ác báo rõ ràng
Thiện ác, lành dữ đôi đàng khổ vui
Trăm năm cay...
Lời ru chạm mặt trời
Lời ru của ngoại đã khiến cho mẹ tôi lớn lên sống với tâm hồn và bàn tay mở rộng. Và lời ru ấy mẹ tôi đã chuyền đạt qua tôi, dẫn...
Bài học đạo lý từ sự cúng dường
Lúc Thiền sư Thành Chuyết hoằng hóa tại chùa Viên Giác, pháp duyên rất hưng thịnh. Mỗi lần giảng kinh, mọi người kéo đến nghe pháp chen chân không lọt. Do đó,...
Trò chơi bắt dế
Potthila là vị giáo thọ của một tăng đoàn ở tịnh xá Ðại Lâm. Sư tinh thâm tam tạng, uy nghi cốt cách sư phạm rất đường bệ…chỉ hiềm một điều là...
Muốn tu đừng hẹn
Thiên đàng, địa ngục chẳng bao xa
Học đạo nào so bậc trẻ già
Chống gậy kim cang men lướt tới
Cầm dây oan trái cởi lần ra
Hồng trần khổ hải là nơi tạm
Nhược thủy Bồng Lai...
Từng Sợi Tóc Nhẹ Nhàng Rơi Xuống
Từng sợi tóc nhẹ nhàng rơi xuống Đoạn nghiệp duyên ưa muốn như thường Lắng lòng phủi sạch tơ vương Nhiếp Tâm thanh tịnh nguyện nương bóng từ.
Trong cảnh tỉnh thặng dư ngày tháng Cõi hồng...

























