Kinh Bé Gái Trong Bụng Nghe Kinh

Phật Thuyết Phúc Trung Nữ Thính Kinh

Bắc Lương Đàm Vô Sấm dịch

Bản Việt dịch của Thích Tâm Nhãn

***

Một thời, đức Phật ở tại La-duyệt-kỳ cùng chư Bồ-tát, Tỳ-kheo Tăng, Tỳ-kheo Ni, Ưu-bà-di và Chư-thiên, nhân dân đông vô số đều tụ hội nghe Phật thuyết kinh.

Khi ấy, trong hội tại tòa có một phụ nữ Ca-la đang mang thai với đứa con trong bụng chắp tay nghe kinh. Đức Phật muốn hội chúng thấy điều đó liền phóng hào quang lớn chiếu vào nàng Ca-la. Mọi người trong chúng thấy bé gái trong bụng chắp tay nghe kinh, như tấm gương phản chiếu không khác. Đức Phật dùng tám loại âm thanh hỏi bé gái trong bụng:

– Vì sao ngươi chắp tay nghe kinh?

Bé gái nương oai thần của Phật bạch với đức Phật: Kính thưa Thế Tôn! Vì người thế gian làm mười điều ác con muốn họ làm mười điều thiện nên chắp tay nghe kinh. Vì người thế gian tham lam, sân hận, dâm dục, ngu si, sinh tử không dứt nên con chắp tay nghe kinh. Lại nữa, vì người thế gian không hiếu thuận cha mẹ, không cúng dường Sa-môn, Bà-la-môn, đạo nhân nên con chắp tay nghe kinh.

Bé gái vừa nói xong liền sanh ra từ hông bên phải như Thái tử (Tất-đạt-đa) mặt đất chấn động sáu cách. Trong hư không có số cõi trời tự nhiên phát ra âm nhạc. Trời mưa nhiều thứ hoa, tự nhiên có hoa sen ngàn cánh lớn như bánh xe, lấy châu báu làm cọng hình dáng giống lưu ly. Bé gái ngồi trên hoa sen. Trên cung trời Đao-lợi Thiên vương Đế-thích cầm thiên y từ không trung bay xuống đưa áo cho bé gái nói rằng:

– Khỏa thân xấu lắm nên lấy áo này mặc vào.

Bé gái đáp:

Tôi không mặc áo này. Ngài muốn trang phục cho tôi sao? Ngài là La-hán tôi là Bồ-tát. Ngài chẳng phải chúng tôi cũng không giống tôi. Tự nhiên sẽ có áo đem đến cho tôi.

Phật bảo Câu-dực:

– Đó không phải trang phục của Bồ-tát mà phát tâm mới là Bồ-tát. Tự mình được ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp đó chính là trang phục của Bồ-tát vậy.

Xá-lợi-phất bạch Phật:

– Bé gái này từ nước nào đến mà phải đưa áo.

Đức Phật bảo:

– Bé gái này từ cõi Phật hướng Đông-nam. Nước ấy tên là Thanh-tịnh cách mười vạn cõi Phật. Bé gái từ nước đó đến nới này muốn diện kiến Ta, nên tự phải có người cầm áo đem đến.

Khi ấy, áo từ nước đó bay đến giữa không trung rơi xuống tạo ra ân thanh êm dịu. Bé gái đón nhận mặc vào liền đắc ngũ thông. Vốn là những người nữ nước đó đều đắc ngũ thông. Bé gái mặc áo rồi từ hoa sen bước xuống đến trước đức Phật, mỗi bước đi của bé gái làm mặt đất chấn động sáu cách. Bé gái đảnh lễ đức Phật sát đất và nói ba lần: “Nam Mô Phật” sau khi nhiễu quanh Phật rồi quì xuống bạch:

– Kính thưa Thế Tôn! Nay trong hội có nhiều phụ nữ Ca-la. Nguyện xinh Thế Tôn thuyết kinh để họ thành thân nam tử.

Phật bảo:

– Ta không thể làm cho các ngươi thành thân nam hay thân nữ mà do các ngươi tự chứng đắc. Có một việc có thể thành thân nam mau chóng. Là việc gì? Là phát tâm Bồ-tát đạo, dó là một việc. Lại nữa, thân người phải tự nội quán ví như cơ quan xương cốt, liên kết bên ngoài là da gân bao bọc nên người nữ phải sợ thân này. Như diều hâu, rắn, ểnh ương không dám xuất hiện ban ngày thường sợ mọi người. Như nữ tỳ luôn ở nơi dơ bẩn hôi hám dù là nữ vương quốc cũng phải sợ người này (thân nữ). Người nữ nhiều dơ dáy xấu xa như vậy.

Khi ấy, từ chỗ ngồi bảy mươi lăm phụ nữ Ca-la nghe Phật thuyết kinh vui mừng hớn hở, đảnh lễ sát đất thưa với đức Phật rằng:

– Kính thưa Thế Tôn! Chúng con nguyện phát tâm Bồ-tát làm thân nam nếu chúng con không được làm thân nam nguyện không đứng dậy.

Trong lúc đó có bảy mươi lăm cư sĩ từ nước Xá-vệ đến chỗ Phật. Thấy những người nữ đứng trước đức Phật họ suy nghĩ: “Ta đã mất vợ” rồi họ đến hỏi Xá-lợi-phất:

Thưa Tôn giả! Những người nữ này là vợ chúng tôi tại sao ở đây?

Xá-lợi-phất đáp:

Họ muốn làm Tỳ-kheo Ni các ông có cho phép không?

Những người cư sĩ đáp:

Nếu họ muốn làm Tỳ-kheo Ni thì để chúng tôi làm Tỳ-kheo Tăng trước.

Xá-lợi-Phất bạch lại đức Phật:

– Thưa Thế Tôn! Có bảy mươi lăm cư sĩ nam muốn làm Tỳ-kheo.

Phật bảo:

Này Thiện nam tử! Tất cả đều thành Tỳ-kheo.

Tóc họ tự nhiên rớt, thân mặc cà-sa, tay bưng bình bát đứng trước đức Phật làm lễ. Khi ấy, bảy mươi lăm cư sĩ nữ cởi những vòng ngọc rải lên đức Phật, rồi tự nhiên giữa hư không hóa thành bảy mươi lăm bức màng đan kết bằng trân châu anh lạc. Trong bức màn có giường báu, trên giường báu có tòa ngồi, bên cạnh đức Phật có vô số Bồ-tát nghe kinh. Bảy mươi lăm người phụ nữ thấy mình được biến hóa vui mừng hớn hở. Họ nương thần lực của Phật bay lên hư không, trong không trung tự nhiên có mưa hoa rơi lên trên đức Phật. Họ từ hư không bay xuống đều là người nam và đứng trước đức Phật bạch rằng:

– Chúng con nguyện xin làm Tỳ-kheo.

Phật bảo Di Lặc Bồ-tát:

– Hãy truyền giới cho họ.

Di Lặc Bồ-tát trao giới cho họ, để họ thành Tỳ-kheo.

Khi ấy, tự nhiên hóa ra lọng hoa bảy báu, cọng của nó như cọng hoa sen. Bé gái cầm đến đưa cho mẹ nói rằng:

Đức Phật là thầy của trời người hóa độ chúng sanh. Mẹ hãy đem lọng hoa dâng lên đức Phật là bậc thầy của trời người. Sau khi dâng lọng, mẹ phải phát nguyện làm lọng cho thiên hạ. Nay mẹ phải phát tâm Bồ-tát.

Người mẹ nói với con gái:

Khi mẹ mang thai con. Mẹ nằm mộng thường thấy Phật, Pháp, Tỳ-kheo Tăng, tâm không tham lam, dâm dục, sân hận, ngu si thân thể an ổn. Mẹ biết con ở trong bụng là đại Bồ-tát nên làm cho mẹ được an ổn như vậy.

Sau khi người mẹ dâng lọng hoa lên đức Phật và phát tâm Bồ-tát thì mặt đất chấn động sáu cách.

Phật bảo Xá-lợi-phất:

Tinh tú trong bầu trời có thể đếm được còn bé gái này đã độ được nhiều cha mẹ không thể đếm được.

Bé gái nói:

– Mọi người nói con là nữ, con phải chứng minh cho họ thấy. Liền hóa ra như một Sa di tám tuổi.

Khi Phật thuyết kinh cho bé gái biến hóa này, có vô số người phát tâm Vô thượng Chánh-chơn, Phật thuyết kinh xong tất cả rất vui mừng.

Kinh Bé Gái Trong Bụng Nghe Kinh
5 (100%) 1 vote