Kinh Phật Thuyết Thọ Đề Già

Phật Thuyết Thọ Đề Già Kinh

Lưu Tống Cầu Na Bạt Đà La dịch

Bản Việt dịch của Thích Nữ Huệ Thanh

***

Phật dạy:

– Xưa có một đại trưởng giả giàu có tên là Thọ-đề-già, kho tàng chứa vàng bạc đầy dẫy, nô tỳ rất nhiều, không thiếu một thứ gì.

Một hôm, gặp lúc trời gió thổi mạnh, có một chiếc khăn lụa trắng của Thọ-đề-già treo ở cạnh bờ ao, bay đến trước điện vua.

Nhà vua mở hội lớn, tập hợp các quần thần, cùng nhau bàn luận, hỏi các quan điềm kỳ lạ. Các quan đều tâu:

– Nước sắp hưng thịnh, trời ban cho lụa trắng.

Chỉ riêng Thọ-đề-già im lặng không nói. Vua hỏi Thọ-đề-già:

– Các quan đều vui mừng, vì sao khanh không nói?

Thọ-đề-già tâu:

– Thần không dám dối vua. Đó là khăn lau mình của nhà thần, treo ở cạnh bờ ao, gặp lúc trời gió thổi mạnh bay đến trước điện vua. Do đó nên thần im lặng không nói.

Vài ngày sau có một hoa chín màu sắc, lớn như bánh xe, gặp lúc trời gió thổi mạnh, bay đến trước điện vua. Nhà vua liền mở đại hội, tập hợp các quần thần cùng nhau bàn luận, hỏi các quan điềm kỳ lạ. Các quan đều tâu:

– Nước sắp hưng thịnh, trời ban cho hoa vàng này.

Thọ-đề-già im lặng không nói.

Vua hỏi Thọ-đề-già:

– Các quan đều vui mừng, vì sao khanh không nói?

Thọ-đề-già tâu:

– Thần không dám dối vua. Đó là hoa sau vườn nhà thần. Hoa rụng, gặp lúc trời gió thổi mạnh, bay đến trước điện vua. Vì thế thần im lặng không nói.

Vua bảo Thọ-đề-già:

– Nhà khanh được như vậy, khanh hãy về bảo những người trong nhà sắp xếp, ta sẽ dẫn hai mươi vạn người đến nhà khanh tham quan.

Thọ-đề-già thưa:

– Xin vua cùng đi đến nhà thần. Nhà thần giường chiếu tự nhiên có sẵn, không cần người trải; thức ăn uống tự nhiên có sẵn, không cần người làm. Tất cả các thứ đồ dùng tự nhiên đến, không cần kêu gọi; tự nhiên đi, không cần dẹp cất.

Nhà vua liền dẫn hai mươi vạn người đến tham quan nhà Thọ-đề-già, đi thẳng vào cửa phía Nam, vua thấy trong cửa có một bé trai, dung nhan xinh đẹp, sắc mặt tươi vui, rất đáng mến.

Vua hỏi Thọ-đề-già:

– Đây có phải là cháu bé nhà khanh không?

Thọ-đề-già thưa:

– Thần không dám dối vua, đó là người ở giữ cửa của nhà thần.

Lại tiến bước thêm vào bên trong, nhà vua thấy một cô gái nhan sắc xinh đẹp, sắc mặt tươi vui, rất đáng mến.

Vua hỏi Thọ-đề-già:

– Đây có phải là vợ, hay con gái của khanh không?

Thọ-đề-già thưa:

– Thần không dám dối vua. Đó là đứa tớ gái giữ nhà của thần.

Lại tiến thẳng vào trong cửa, vua thấy vách làm bằng bạc, đất bằng thủy tinh, vua nghi là nước chảy, không dám bước tới. Thọ-đề-già liền đi trước dẫn vua. Vua thấy giường làm bằng vàng ròng, ghế làm bằng ngọc trắng. Vợ của Thọ-đề-già từ trong bức màn một trăm hai mươi lớp vàng bạc đi ra, xinh đẹp không ai bằng, vừa bước tới làm lễ nhà vua, liền chảy nước mắt.

Vua hỏi Thọ-đề-già : Vợ khanh thấy ta, có gì không ưa hay sao mà chảy nước mắt?

Thọ-đề-già thưa:

– Thần không dám dối vua. Vợ thần nghe mùi khói xông của vua nên chảy nước mắt.

Vua nói:

– Thường dân đốt đèn bằng mỡ, chư hầu đốt đèn bằng sáp, thiên tử đốt đèn bằng keo, cũng không có mùi khói hay sao mà lại chảy nước mắt?!

Đề Già tâu:

– Thần không dám dối vua, nhà thần có một hạt châu minh nguyệt quý giá treo nơi điện chính, suốt ngày đêm đều không cần đèn thắp sáng. Do đó, nhà vua vẫn ở trong khói nên vợ thần vẫn nghe có mùi khói xông như vậy.

Phía trước nhà Thọ-đề-già có lầu cao mười hai tầng. Trưởng giả đưa vua lên xem, phía Đông nhìn sang phía Tây, phía Nam nhìn sang phía Bắc, vui chơi thấm thoát trải qua một tháng.

Đại thần tâu vua:

– Nước nhà có đại sự. Đại vương cần trở về giải quyết.

Vua bảo:

– Hãy ráng chờ ta một chút.

Thọ-đề-già đưa vua dạo chơi sau vườn, xem suối chảy, tắm trong ao tắm, ăn trái cây vừa chín ngon ngọt không gì bằng, rất thích thú. Vua chơi cho đến một tháng.

Đại thần tâu vua:

– Đại vương nên trở về. Nước có đại sự cần phải giải quyết.

Vua bảo:

– Hãy ráng chờ ta một chút.

Thọ-đề-già liền đem vàng bạc, châu báu, các loại lụa là cho hai mươi vạn người. Tất cả đều lên xe, ngựa trở về nước.

Về cung, vua hội họp quần thần cùng nhau bàn luận các việc kỳ lạ. Vua nói:

– Thọ-đề-già là bề tôi của ta mà vợ con, nhà cửa lại còn hơn ta. Ta muốn diệt trừ hắn có được không?

Quần thần đều tâu:

– Hãy nên làm đi!

Vua liền đem bốn mươi vạn binh, đánh trống gióng chuông đi đến, vây quanh nhà Thọ-đề-già hơn hàng trăm lớp.

Trong nhà Thọ-đề-già có một lực sĩ tay cầm gậy vàng, giơ lên định đánh. Bốn mươi vạn binh đều ngã quỵ, tay chân bị cột cứng, nằm cong queo, trạng thái như người say, đầu chân tê liệt không thể đứng dậy được.

Thọ-đề-già nương trong xe mây, ở giữa hư không hỏi mọi người:

– Các người đến đây có ý gì mà nằm dưới đất, không chịu đứng dậy?

Mọi người đáp:

– Quốc vương sai chúng tôi đến, muốn diệt trừ trưởng giả. Trong nhà trưởng giả có một lực sĩ tay cầm gậy vàng giơ lên toan đánh chúng tôi, bốn mươi vạn binh đều ngã lăn xuống đất, không thể đứng dậy được.

Thọ-đề-già hỏi:

– Các ngươi có muốn đứng dậy không?

Mọi người đều đáp:

– Chúng tôi muốn đứng dậy.

Thọ-đề-già phóng ánh mắt đại thần thông, nhìn qua một lượt, bốn mươi vạn binh đều đứng dậy trở về nước.

Vua liền sai sứ giả gọi Thọ-đề-già, ông ta cùng vua ngồi một xe đi đến gặp Phật. Vua hỏi:

– Bạch Thế tôn! Thọ-đề-già là bề tôi của con. Đời trước có công đức gì mà vợ con, nhà cửa còn hơn con?

Phật bảo:

– Do tạo công đức bố thí nên nay Thọ-đề-già hưởng phước lạc trên cõi trời. Xưa có năm trăm thương chủ dẫn các thương nhân đem theo châu báu đi qua đường nguy hiểm, đang vội vã đi trong núi vắng thì gặp một đạo nhân bị bệnh. Các vị cung cấp cho vị ấy am tranh, giường nệm, nước uống, lương thực, nồi nhỏ, đèn đuốc… Lúc ấy họ nguyện được phước báo trên cõi trời, nay được phước báo này.

Phật dạy:

– Người bố thí lúc đó nay là vợ chồng Thọ-đề-già. Vị đạo nhân bị bệnh khi ấy, nay chính là Ta. Năm trăm thương chủ và thương nhân đắc đạo A-la-hán.