Phật Nói Kinh Da Kỳ

Phật Thuyết Da Kì Kinh

Lưu Tống Trở Cừ Kinh Thinh dịch

Bản Việt dịch của Thích Tâm Nhãn

***

Tôi nghe như vầy:

Một thời, đức Phật ở tại nước Ca-nại, trong nước có một người Bà-la-môn rất giàu, tên là Da-kỳ.

Ông ta vốn là người thờ một trong 96 phái ngoại đạo, thường cầu phước trời gia hộ. Nghe nói người thờ Phật được phú quí trường thọ an ổn, được độ thoát sanh tử, thọ phước báo không bị rơi vào trong ba đường ác và không còn khổ đau. Da-kỳ tự nghĩ: “Chi bằng ta bỏ ngoại đạo mà phụng thờ đức Phật”. Nhân đó Da-kỳ đến chỗ đức Phật đảnh lễ sát đất, quì gối bạch với đức Phật rằng:

– Kính thưa Thế Tôn! Con vốn ngu si không hiểu biết, nay quả thật nghe Thế Tôn đại từ phổ độ rộng khắp, trên trời dưới đất, trong loài người đức Phật là đấng cao quí. Con chưa bao giờ có được sự bình yên, nên nay muốn từ bỏ việc thờ phụng ngoại đạo mà quay về nương tựa với Thế Tôn. Nguyện Thế Tôn thương xót thâu nhận và chỉ dạy cho con.

Đức Phật bảo:

– Ông nói rất đúng, vậy là có sự suy nghĩ chính chắn, dừng ác làm thiện thì làm sao mà còn lo lắng không được an ổn?

Da-kỳ bạch Phật:

– Thưa Thế Tôn, từ trước đến giờ con thừa phụng sự không đúng, nên hôm nay con quay về quy y Phật. Thế Tôn đã thương thì trừ khử những hành nghiệp dơ bẩn của con, con xin ghi nhận lời dạy thanh tịnh của Thế Tôn. Nếu được như vậy là đại phúc cho con.

Da-kỳ đến trước đức Phật thọ ngũ giới:

1. Không sát sanh; 2. Không trộm cướp; 3. Không dâm dục; 4. Không nói hai lưỡi, không nói ác khẩu, không nói hư dối, không nói thêu dệt; 5. Không uống rượu. Qui y tam bảo xong, đứng dậy đi quanh Phật ba vòng, Da-kỳ giữ gìn trai giới bảy ngày rồi ra đi. Sau khi đến một nước khác sinh sống, Da-kỳ thấy ngời ta săn bắt sát sinh, trộm cắp tài vật cũng làm theo họ, thấy sắc đẹp nữ nhơn tâm ý tham đắm, thấy người ta làm phải làm trái liền luận đạo với họ, thấy người uống rượu mê loạn muốn hòa hợp với họ, tâm ông ta không an định. Da-kỳ thấy hối hận tự nghĩ: “Ta không thể giữ gìn giáo pháp của đức Phật, chắc phải hoàn giới lại cho đức Phật thôi!”. Nghĩ thế rồi liền đến chỗ đức Phật khấu đầu bạch rằng:

– Kính thưa Thế Tôn! Trước kia con theo Thế Tôn thọ năm giới bị ngăn cấm quá nhiều, con không được vừa ý. Nay con tự suy nghĩ muốn bỏ giáo pháp tôn trọng của Thế Tôn, vì con không đủ khả năng phụng thờ. Con xin trả năm giới lại được không?

Đức Phật im lặng không trả lời. Da-kỳ miệng nói chưa dứt lời thì tự nhiên có quỷ thần cầm trùy sắt đánh Da-kỳ tét đầu. Lại có quỷ thần lột áo Da-kỳ. Lại có quỷ thần lấy lưỡi câu sắc móc vào miệng kéo lưỡi Da-kỳ ra. Lại có quỷ thần dâm nữ dùng dao cắt “âm tàng” Da-kỳ. Lại có quỷ thần rót nước đồng vào miệng Da-kỳ. Kẻ đứng trước, người đứng sau, người bên phải, kẻ bên trái, tất cả quỷ thần tranh giành phanh thây thịt Da-kỳ. Trông Da-kỳ rất ghê tởm: mắt trợn tròng, miệng há hốc, mặt như màu đất. Rồi tự nhiên Da-kỳ bị lửa thiêu đốt toàn thân, cầu sống không được muốn chết cũng không xong. Mọi cử chỉ hành động của quỉ thần giằng xé tới tấp. Đắc Phật thấy Da-kỳ như vậy thương xót mà hỏi:

– Hiện giờ ông cảm thấy ra sao?

Da-kỳ bị cấm khẩu không thể nói được, nhưng đưa tay quơ quào hướng về đức Phật muốn cầu cứu. Đức Phật liền dùng oai thần phóng hào quang làm cho quỷ thần sợ hãi bỏ đi. Da-kỳ được hồi sức sống lại, đứng dậy khấu đầu trước đức Phật bạch rằng:

Kính thưa Thế Tôn! Trong tâm con có giặc ngũ dục xui khiến con dính mắc vào tội ác, nói ra lời ác. Nay chịu hình phạt vì tự con trái lời Thế Tôn dạy, nguyện xin Thế Tôn thương xót con.

Đức Phật bảo:

– Chỉ do tâm khẩu của ông gây ra tội lỗi, chứ không ai khác. Da-kỳ bạch Phật rằng:

Thưa Thế Tôn, từ nay trở về sau con tự sửa đổi và phụng trì năm giới. Trai giới một năm ba tháng, một tháng sáu lần, con thắp hương đốt đèn, thờ cúng tam bảo, thân khẩu ý không dám lỗi lầm.

Đức Phật bảo:

– Được như vậy thì rất tốt! Nếu mắt thấy được thì thân thể tiếp xúc được. Mình làm mình chịu, làm thiện được thiện. Tâm niệm ác thì quả báo ác. Như Lai là thầy trong giáo pháp dạy người bỏ ác làm thiện, mãi mãi được độ thoát. Chư thiên, nhân dân, người ngu si đều được trí tuệ không bị đau khổ. Từ nay trở đi ông nên sửa đổi tu thiện, chớ để tâm ý xét đoán thành người sai lầm như trước đây.

Phật nói kinh xong, Da-kỳ tâm ý khai ngộ liền đắc quả Tu đà hoàn hoan hỷ cáo lui. Da-kỳ về nhà khuyến khích mọi người lớn nhỏ trong gia đình, đến chỗ Phật thọ ngũ giới, trai giới một năm ba tháng, một tháng sáu lần. Da-kỳ bỏ gia đình, cạo râu tóc, khoác cà-sa theo Phật làm Sa-môn rồi đắc quả A-la-hán.

    Xem thêm:

  • Kinh Lộc Mẫu - Kinh Tạng
  • Kinh Na-Tiên Đàm Đạo - Kinh Tạng
  • Kinh Quán Phật Tam Muội Hải - Kinh Tạng
  • Bảo Vương Tam Muội Niệm Phật Trực Chỉ - Kinh Tạng
  • Kinh Khổ Ấm - Kinh Tạng
  • Bồ Tát Long Thụ Vì Vua Thiền-đà-ca Nói Kệ Pháp Trọng Yếu - Kinh Tạng
  • Kinh Lục Độ Tập - Kinh Tạng
  • Kinh Đồng Tử Vô Ngôn - Kinh Tạng
  • Phật nói Luận A Tỳ Đàm về Sự Thế Giới Thành Lập - Kinh Tạng
  • Kinh Thiết Thành Nê Lê - Kinh Tạng
  • Thiện ác nghiệp báo phần 25 – Mười Việc Ác - Kinh Tạng
  • Kinh Na Tiên Tỳ Kheo - Kinh Tạng
  • Kinh A Soa Mạt Bồ Tát - Kinh Tạng
  • Thiện ác nghiệp báo phần 14 – Khuyến Khích Tu Tập - Kinh Tạng
  • Phật Nói Kinh Nhân Duyên Nại Nữ Và Kỳ Vực - Kinh Tạng
  • Kinh Thủ Lăng Nghiêm Tông Thông - Kinh Tạng
  • Kinh Thích Ma Nam Bổn - Kinh Tạng
  • Truyện Các Vị Tăng Thần Dị - Kinh Tạng
  • Kinh Cựu Tạp Thí Dụ - Kinh Tạng
  • Kinh Phương Quảng Đại Trang Nghiêm - Kinh Tạng