1
2

KINH ĐÀ LA NI AN TRẠCH

Phật Thuyết An Trạch Đà La Ni Chú Kinh

Khuyết danh

Bản Việt dịch (1) của Nguyên Thuận

Bản Việt dịch (2) của Thích Quảng Trí

***

Kinh Đà La Ni An Trạch

Việt dịch: Nguyên Thuận

***

Tôi nghe như vầy:

Một thuở nọ, Đức Phật ở tại vườn Kỳ Thụ Cấp Cô Độc trong thành Xá-vệ, cùng với 1.250 vị đại Tỳ-kheo và 40.000 vị đại Bồ-Tát.

Lại có 84.000 chư thiên với hàng quyến thuộc cũng đều đến hội họp. Trong ấy có vị chủ lãnh của Thế Giới Ta-bà là Phạm Thiên Vương, Thiên Chủ Đế-thích, Tứ Đại Thiên Vương gồm có: Trì Quốc Thiên Vương, Tăng Trưởng Thiên Vương, Quảng Mục Thiên Vương, và Đa Văn Thiên Vương dẫn theo 28 bộ của đại tướng dạ-xoa.

Lúc bấy giờ, từ Phật độ này vượt qua mười vạn ức cõi Phật, có một thế giới tên là Chúng Hoa. Trong cõi nước ấy có Đức Phật hiệu là Tối Thắng Đăng Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Đẳng Chánh Giác và Ngài hiện đang thuyết Pháp ở đó. Khi ấy Đức Phật kia sai hai vị Bồ-Tát. Vị thứ nhất tên là Đại Quang. Vị thứ nhì tên là Vô Lượng Quang. Ngài bảo rằng:

“Thiện nam tử! Các ông hãy trao đà-la-ni này đến Thế Giới Ta-bà cho Đức Phật Thích-ca-mâu-ni. Chú này mang đến nhiều lợi ích, có thể khiến chúng sanh ngày đêm an ổn. Họ sẽ có được lợi ích lành lớn lao, sắc lực, và danh dự.”

Liền nói chú rằng:

“đa trật tha, ba ra thù lệ, thù lệ, thù lệ, lệ sa, ma đê, ma ha sa ma đê, sa mạn đế, ma ha sa mạn đế, sa lệ, sa la lệ, sa ha”

Khi đã thọ trì đà-la-ni từ Đức Phật, nhị vị Bồ-Tát này ví như vị tráng sĩ co duỗi cánh tay, liền ẩn mất ở cõi nước Chúng Hoa và hiện đến ở vườn Kỳ Thụ Cấp Cô Độc trong thành Xá-vệ. Lúc ấy, hai vị Bồ-Tát đó đến ở trước Phật, họ cúi đầu đảnh lễ với trán chạm sát chân của Phật, rồi đứng qua một bên, và bạch rằng:

“Bạch Thế Tôn! Từ Phật độ này vượt qua mười vạn ức cõi Phật, có một thế giới tên là Chúng Hoa. Trong cõi nước ấy có Đức Phật hiệu là Tối Thắng Đăng Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Đẳng Chánh Giác và Ngài hiện đang thuyết Pháp ở đó. Ngài đã sai chúng con đến đây thăm hỏi Thế Tôn không có bệnh và không có phiền não chứ? Khí lực có an lạc chăng? Các đệ tử của Thế Tôn không bị ma, hoặc trời, hoặc quỷ la-sát, hoặc bộ-đa, hoặc cưu-bàn-đồ, hoặc phú-đơn-na, hoặc tỳ-xá-già, hoặc ngạ quỷ, hoặc a-tu-la, hoặc ca-lâu-la, hoặc quỷ xác người khô, hoặc quỷ càn-đà, hoặc quỷ dịch bệnh, hoặc quỷ làm người điên cuồng, hoặc quỷ loạn tâm người, hoặc quỷ phương đạo, hoặc quỷ khởi thi, hoặc quỷ phát bệnh một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày, hay cho đến bảy ngày, hoặc quỷ thường phát bệnh, và các hoạnh họa khác như thế không não loạn họ chứ?

Đức Tối Thắng Đăng Vương Như Lai sai chúng con trao đà-la-ni này đến cho Thế Tôn, là vì muốn cho các chúng sanh ở Thế Giới Ta-bà ngày đêm an ổn, có được lợi ích lành lớn lao, sắc lực, và danh dự.”

Sau đó, hai vị Bồ-Tát liền nói thần chú như trên.

Lúc bấy giờ Phật bảo ngài A-Nan:

“Ông nên thọ trì, đọc tụng thông suốt, thuyết giảng cho người khác, biên chép, và cúng dường đà-la-ni này.

Vì sao thế? Bởi Phật xuất hiện ở thế gian rất khó gặp, nhưng được thọ trì chú này lại càng khó hơn.

Này A-Nan! Nếu có ai thọ trì và đọc tụng thông suốt đà-la-ni này, thời sẽ được phước lợi rất lớn.”